CHUNG HÁN LƯƠNG GẶP PHẢI PHẢN ỨNG GAY GẮT VÌ BỘ PHIM ĐÁNH NÁT TAM QUAN KHÁN GIẢ?

Thành Phố Nhảy Múa PHẢI CHẤM DỨT VÌ GÂY NHIỀU TRANH CÃI VỀ Đạo ĐỨC VÀ GIÁ TRỊ Xã HỘI

Tối ngày 28/9, bộ phim Thành Phố Nhảy Múa do Chung Hán Lương và Tần Lam thủ vai chính đã ghi nhận thành tích ấn tượng về ratings trên khung giờ vàng của đài Chiết Giang ngay từ khi ra mắt. Chỉ sau 24 giờ phát sóng, sức hút của tác phẩm này đã vượt mốc 5800 và xếp thứ hai trong các bảng xếp hạng phổ biến nhất.

Tuy nhiên, thành tích này lại đi cùng với một nghịch lý đáng báo động: trong khi bộ phim đang thu hút lượng lớn khán giả, hashtag “#ThànhPhốNhảyMúaGỡBỏ” lại đồng loạt leo lên top tìm kiếm. Trên các diễn đàn mạng xã hội, người xem liên tục phản đối dữ dội, cho rằng nội dung phim đã “phá nát tam quan” (ba giá trị đạo đức căn bản) và kêu gọi ngừng phát sóng để chỉnh đốn lại. Các ý kiến phản đối này đều chung mối lo ngại về kịch bản lệch lạc, thiếu cân đối về đạo đức và giá trị.

Thành Phố Nhảy Múa kể câu chuyện về mối tình kéo dài 12 năm giữa nghệ sĩ ballet Đàm Tư Đình (Tần Lam) và doanh nhân Phùng Duệ (Chung Hán Lương). Phó mặc cho những tình tiết đầy tranh cãi, nhân vật Phùng Duệ là một người cha đơn thân, mang vẻ ngoài lạnh lùng nhưng nội tâm mềm yếu, bị xung đột giữa trách nhiệm gia tộc và cảm xúc cá nhân. Trong khi đó, Đàm Tư Đình là phụ nữ nhạy cảm, kiên cường, mang vết thương tâm lý từ quá khứ, cô tỏa sáng trên sân khấu nhưng lại phải che giấu cảm xúc thật ngoài đời.

Ngay từ những tập đầu tiên, điểm gây sốc của bộ phim chính là chuyện mẹ của Phùng Duệ, Cao Huệ, vì muốn con trai tập trung cho sự nghiệp, đã bắt cóc đứa cháu nội rồi nói dối các bên rằng bé đã chết. Mười hai năm sau, Đàm Tư Đình trở về làm giáo viên ballet và vô tình phát hiện ra sự thật về đứa trẻ, khi cảm thấy con đã mất thì hóa ra Phùng Duệ vẫn giấu cô toàn bộ thời gian đó.

Khán giả phản ứng gay gắt, cho rằng tình tiết này phi lý và thiếu logic: làm sao một người mẹ lại sinh con rồi không xác nhận thông tin, chỉ nghe lời mẹ chồng để tin rằng con đã mất? Thêm vào đó, việc cô trở lại và không hề nghi ngờ khi thấy người yêu cũ đã có con lớn cũng khiến người xem hoài nghi về logic câu chuyện. Nhiều khán giả còn đặt câu hỏi liệu hai người có liên lạc gì sau mười hai năm biệt tích hay không.

Ngoài ra, tuyến phụ của phim còn gây sốc hơn khi tiết lộ cậu ruột của Phùng Duệ từng phạm tội cưỡng hiếp. Người đàn ông này khiến người xem sững sờ khi thấy đứa bé sinh ra từ vụ cưỡng hiếp trở thành con nuôi của Phùng Duệ, rồi gọi anh là “bố” nhưng theo huyết thống lại phải gọi là “anh họ”. Những chi tiết loạn luân này đã bị nhiều khán giả chỉ trích gay gắt, gọi đó là “thảm họa đạo đức gia đình” và “chướng tai gai mắt”, so sánh với tác phẩm kinh điển Lôi Vũ, vốn nổi tiếng vì khai thác chủ đề gay gắt và bi kịch trong một gia đình phong kiến sụp đổ.

Thêm vào đó, tình tiết mẹ chồng thể hiện tiêu chuẩn kép cũng khiến khán giả phẫn nộ. Bà Cao Huệ phản đối con dâu làm nghề múa vì cho rằng điều đó không phù hợp, nhưng lại nhiệt tình tác hợp con trai với giáo viên piano khác – hành động này khiến người xem cảm thấy bị coi thường trí tuệ. Sự thay đổi thái độ “một trời một vực” của nhân vật này bị xem là thiếu logic và thiếu tôn trọng người xem.

Chất lượng diễn xuất của Chung Hán Lương cũng vấp phải nhiều phản đối. Trong các cảnh quan hệ với Tư Đình, anh tỏ ra đơ đẫn, thiếu cảm xúc, và diễn theo phong thái thiếu tự nhiên. Điều tệ hơn là giọng nói trông như mang âm điệu Hồng Kông, gây khó chịu và làm mất cảm xúc của người xem. Trong khi đó, các diễn viên khác, đặc biệt là Trần Cẩn trong vai Cao Huệ, lại thể hiện xuất sắc, mang đến những cảnh cảm xúc chân thực và ấn tượng. Nữ diễn viên Trần Cẩn nhận xét về vai diễn của mình: “Một ánh mắt của tôi đã ăn đứt bốn tập của Chung Hán Lương.”

Dù khai thác những chủ đề gây tranh cãi về mối quan hệ gia đình rối ren, tuy nhiên, chính yếu tố này lại làm giảm giá trị nghệ thuật thực sự của bộ phim. Khán giả không phản đối các câu chuyện tình yêu hay những vết thương tâm lý của nhân vật, mà phản đối cách xây dựng tình tiết phi logic, thiếu trần trọng và tôn trọng trí tuệ người xem. Đồng thời, hệ thống sản xuất dường như chỉ quan tâm đến các “plot twist” câu giờ thay vì xây dựng kịch bản chất lượng, khiến tác phẩm trở nên rời rạc, thiếu chiều sâu.

Thành Phố Nhảy Múa, vốn có thể là bức tranh chân thực về tình yêu và cuộc sống của người trung niên, nay đã trở thành tập hợp những chi tiết gây sốc, phản cảm. Khi sức nóng giảm dần, giá trị nghệ thuật của bộ phim ngày càng bị lu mờ bởi các quan điểm lệch lạc và diễn xuất kém cỏi, khiến cho tác phẩm này không thể để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng khán giả. Các nhà làm phim cần nhìn nhận lại trách nhiệm của mình, tránh để những sản phẩm thiếu chiều sâu, phản cảm như vậy bị lan truyền và ảnh hưởng tiêu cực đến xã hội.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *