TIỀN GỬI VỀ NHÀ ĐÃ ĐƯỢC DÙNG CHO VIỆC NÀY, BẠN CÓ BIẾT CHƯA?

KHI TIỀN GỐC KHÔNG CHỈ LÀ GẠCH ĐÁ CỦA SỰ GẦN GŨI, MÀ CÒN CÓ THỂ CHE GIẤU MUỘN NẰM TẠI GIA ĐÌNH

Năm 2022, ở tuổi 26, Chen Zhiyuan quyết định rời quê hương để tới một khu công nghiệp phía Nam Trung Quốc làm việc, kiếm sống. Bố anh mất sớm, mẹ làm ruộng, em gái còn đi học. Dù mẹ không ép, thậm chí cản anh đừng đi xa nhà, Zhiyuan luôn nghĩ mình phải là người gánh vác trách nhiệm gia đình.

Ban đầu, công việc của Zhiyuan tại khu công nghiệp không mang lại đủ thu nhập để trang trải cuộc sống hay gửi tiền về quê cho mẹ. Phải mất gần một năm sau, khi anh làm quen với công việc và trở nên thành thạo hơn, anh mới bắt đầu gửi tiền về nhà đều đặn. Mỗi tháng, sau khi trừ tiền thuê nhà và dành ra một khoản dự phòng, Zhiyuan gửi về cho mẹ 9.500 NDT, tương đương khoảng 33 triệu đồng. Ngày mùng 10 hàng tháng, anh chuyển khoản, đều đặn qua hơn ba năm. Dù có thể trễ khoản tiền thuê nhà, chưa hề chậm gửi tiền cho mẹ, và luôn nói với mẹ “con ổn”, giấu đi phần thực về cuộc sống hàng ngày của bản thân.

Mẹ anh chỉ nhắn lại vài câu đơn giản mỗi lần nhận tiền, như “Mẹ nhận được rồi”, “Con giữ sức khỏe” hay “Ở nhà vẫn ổn”. Hai người dường như ít khi gọi điện hay nhắn tin tâm sự. Zhiyuan không hỏi mẹ tiền dùng vào việc gì vì tin mẹ có cách chi tiêu và chăm lo cho em gái.

Gửi đều đặn 33 triệu đồng mỗi tháng, Zhiyuan vô tình phát hiện ra khoản tiền hơn 1,1 tỷ đồng tích lũy trong suốt 3 năm qua – điều mà anh không hề hay biết. Nhiều lần, anh định về thăm nhà, nhưng cảm giác tiếc tiền khiến anh cứ để lần sau, hoặc vì tăng ca hoặc thiếu người làm nên chưa thể đi.

Cho tới một ngày đầu năm, khi em gái gọi điện trong nước mắt, nói rằng mẹ đang ốm nặng và mong anh về sớm. Đầu dây bên kia, Zhiyuan như chết lặng. Anh vội vàng xin nghỉ, bắt chuyến xe về quê gấp. Tới nơi, anh nhận ra nhà vẫn như lúc anh rời đi ba năm trước. Mẹ yếu ớt, không thể nói chuyện, chỉ gật đầu nhận ra con trai đã về. Mẹ anh giấu anh mọi chuyện vì sợ anh bỏ việc giữa chừng, lo anh lo lắng, vay mượn thêm. Số tiền anh gửi hàng tháng chủ yếu dùng để mua thuốc, chi phí viện phí của mẹ. Trong suốt thời gian đó, mẹ nhập viện nhiều lần, có đợt phải nằm viện cả tháng.

Zhiyuan không khóc, cũng không tranh luận, anh bối rối trước những gì không hay biết. Tối hôm đó, anh xem lại lịch sử chuyển khoản. Trước đây, 36 lần gửi tiền, anh cảm thấy an tâm vì làm đúng trách nhiệm. Nhưng giờ, đó lại khiến anh cảm thấy hối hận, không phải vì đã gửi tiền, mà vì nghĩ rằng chỉ cần gửi tiền là đủ để chăm sóc gia đình.

Sau khi nghỉ việc, Zhiyuan bắt đầu nhìn nhận lại những giá trị và thứ tự ưu tiên trong đời. Tiền quan trọng, nhưng không phải thứ duy nhất gia đình cần. Anh về quê, trực tiếp đưa mẹ đi khám lại, bàn bạc với bác sĩ và sắp xếp lại chi tiêu, những việc mà trước đây anh chưa từng nghĩ tới.

Anh không còn dằn vặt về quá khứ, chỉ học được một bài học sâu sắc: Trong những giai đoạn của gia đình, có sự hiện diện của người thân còn quan trọng hơn cả tiền bạc.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *