NỮ ĐẠI GIA TRÊN 35.000 TỶ ĐỒNG VÀ CUỘC LY HÔN GÂY CHUỘC XANH VỚI NGHỊCH LÝ VỀ GIÁ TRỊ SỐNG
Năm 2014, sự kiện ly hôn của nữ tỷ phú Đới Tú Lệ, người giàu nhất tỉnh Hắc Long Giang, Trung Quốc, cùng người chồng quốc tịch Anh Tony Hawken gây chấn động dư luận. Điều đáng chú ý là trong đơn ly hôn, ông Hawken chỉ yêu cầu nhận về 1 triệu bảng Anh (khoảng 37 tỷ đồng), trong khi giá trị tài sản của bà đã vượt xa con số này hàng chục lần.
Khi đó, Đới Tú Lệ là một nữ doanh nhân có sức ảnh hưởng lớn trong giới kinh doanh Anh, xếp thứ 7 trong bảng xếp hạng các nữ tỷ phú tại quốc gia này. Theo Forbes năm 2014, tài sản ròng của bà đạt 9,5 tỷ NDT (khoảng 35.465 tỷ đồng), đứng vững trong giới doanh nhân thành đạt. Mặc dù vậy, trong mắt ông chồng, khoản tiền này không quá lớn so với các bất động sản và dự án đầu tư bà sở hữu.
Sự điềm tĩnh của Tony Hawken khiến nhiều người ngạc nhiên, khi ông cho biết: “Tôi có công việc ổn định, đủ khả năng tự nuôi sống mình, tiền bạc chỉ cần để trang trải chi tiêu hàng ngày”. Ngược lại, Đới Tú Lệ đã dùng thành quả khổng lồ của mình để xây dựng đế chế kinh doanh và tích lũy tài sản vượt bậc so với chồng.
Nó không phải là cuộc tranh chấp về tiền bạc, mà phản ánh rõ rệt sự khác biệt về mục tiêu sống của hai người. Đới Tú Lệ sinh ra trong một gia đình công chức bình thường ở Cáp Nhĩ Tân, vào thập niên 1960. Dù điều kiện không dư dả, cha mẹ bà luôn coi trọng việc học hành. Với ý chí kiên định, bà thi đỗ đại học rồi bắt đầu con đường làm báo, gia nhập Tòa báo Hắc Long Giang, bước đầu xây dựng nền tảng cho sự nghiệp sau này.
HỌC HỎI VÀ KHỞI NGHIỆP TẠI ANH: BƯỚC ĐẦU CHO MỘT ĐẾ CHẾ
Không hài lòng với công việc báo chí ổn định nhưng thiếu thử thách, bà bắt đầu tự học kiến thức tài chính và chuyển hướng sang lĩnh vực này. Năm 1991, bà sang Anh để tiếp tục học tập và gặp Tony Hawken, một giảng viên sinh ra trong gia đình quý tộc Anh nhưng phải gánh chịu khó khăn về gia cảnh.
Dù cuộc sống của Hawken vẫn giữ phong thái quý tộc, sống giản dị, tự do, còn Đới Tú Lệ là người luôn tham vọng, dám nghĩ dám làm, sự kết hợp tính cách này giúp họ nhanh chóng trở nên gắn bó. Năm 1993, họ kết hôn, bà nhập quốc tịch Anh và đổi tên thành Xiu Li Hawken.
Thời gian đầu sau đám cưới, hai vợ chồng sống trong căn nhà ngoại ô của gia đình Tony Hawken. Cuộc sống đơn sơ nhưng Đới Tú Lệ vẫn nuôi ý định khởi nghiệp. Nhận thấy cơ hội lớn trong thị trường Trung Quốc, bà quyết định quay về quê hương bắt đầu kinh doanh.
NĂM 1994, bà thành lập Công ty Thương mại Nhân Hòa, tập trung vào phân khúc quần áo trung và bình dân, thu hút khách hàng bằng giá thuê thấp và chiến lược cạnh tranh linh hoạt. Trong hai năm, bà nhanh chóng nổi bật như một trong những doanh nhân trẻ đầy tiềm năng.
KHI THÀNH CÔNG GÂY RẠN NỨT HÔN NHÂN
Tuy nhiên, sự nghiệp phát triển dẫn đến mâu thuẫn ngày càng sâu sắc giữa hai vợ chồng. Tony Hawken mong muốn cuộc sống bình lặng, bên cạnh người thân, trong khi Đới Tú Lệ lại dồn tâm huyết vào công việc, tiếp xúc nhiều với các hoạt động thương trường, tiếp khách và hội họp. Khoảng cách về giá trị sống khiến họ dần xa nhau.
Năm 1996, Hawken phải trở về Anh do không thể chịu đựng nổi cuộc sống xa hoa, xa cách. Đới Tú Lệ còn đang mang thai, tạm gác ý định ly hôn để giữ gìn gia đình. Sau đó, bà một mình điều hành doanh nghiệp từ xa, còn Hawken cảm thấy thất vọng, bất lực.
Hai người sống ly thân trong suốt 16 năm, mỗi người đi theo hướng riêng. Đới Tú Lệ ngày càng sống xa hoa, đắm chìm trong thế giới siêu xe, hàng hiệu, còn Hawken vẫn trung thành với lối sống giản dị. Khoảng cách về lối sống và giá trị ngày một lớn, đến mức không thể hàn gắn.
CUỘC LY HÔN ĐẶC BIỆT VÀ BÀI HỌC VỀ GIÁ TRỊ
Cuối cùng, năm 2014, cả hai chính thức ly hôn. Tony Hawken chỉ yêu cầu nhận về khoảng 37 tỷ đồng, nhằm duy trì cuộc sống đơn giản, phù hợp với giá trị anh theo đuổi. Trong một cuộc phỏng vấn, ông chia sẻ: “Nguyên nhân là do tôi không thể thích nghi với lối sống xa hoa của vợ, cũng không thể chấp nhận một cuộc hôn nhân thiếu sự đồng hành”.
Sự vụ ly hôn này trở thành minh chứng rõ nét cho xung đột giữa hai hệ giá trị sống. Đới Tú Lệ coi việc kiếm tiền, xây dựng cơ sở vật chất là trách nhiệm, còn Hawken tìm kiếm sự bình yên qua những điều giản dị, chân phương.
Chuyện của họ cho thấy rằng hạnh phúc không có một mẫu số chung chung. Tiền bạc có thể xây đắp những lâu đài lộng lẫy, nhưng không thể lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn mỗi con người.