BÊN CÁI CÂY MAI ĐƠN SƠ, MẸ KHÔNG CHƯA TỎ LÒNG HI SINH CỦA MỘT ĐỜI VÔ NGHỊCH

NHỮNG BỨC ẢNH QUÊ MÙA VÀ TÌNH THƯƠNG ĐƠN GIẢN CỦA MẸ TRONG MÙA TẾT

Tôi sống ở thành phố, nơi những ngày Tết tràn ngập sắc màu rực rỡ, những bức hình chụp với sự đầu tư kỹ lưỡng từ thợ chụp ảnh, trang điểm đến trang phục mới. Trong không khí náo nhiệt ấy, tôi chạnh lòng nhớ về mẹ ở quê, quanh năm lam lũ gắn bó với ruộng vườn và công việc nội trợ. Những bức ảnh Tết của mẹ càng trở nên đặc biệt vì sự giản dị, mộc mạc, như chính truyền thống và tình thương của mẹ dành cho gia đình.

Tấm ảnh gần nhất của mẹ cách đây hai năm, người phụ nữ nhỏ bé chỉ với cây mai, giàn hoa giấy trước sân nhà, tất bật chuẩn bị cho ngày Tết. Những khoảnh khắc ấy không rực rỡ, không hoa lệ, chỉ đơn giản là những ký ức dễ thương và chân thành. Mỗi lần muốn chụp hình mẹ, tôi phải năn nỉ rất nhiều vì mẹ thường ngại, ít khi muốn chụp ảnh riêng, bởi tủ quần áo không có gì mới, trang phục đơn sơ, mái tóc bạc được bới gọn, mặt mộc để chụp. Trong khi giỏi quán xuyến việc nhà, chuyện đồng áng, nhưng đứng trước máy ảnh, mẹ lại lúng túng, ngại ngần.

Trước đây, tôi đã tạo một tài khoản mạng xã hội để mẹ có thể nghe điện thoại, liên lạc với con cháu. Một lần đề nghị đăng ảnh mẹ lên mạng, mẹ đã từ chối, vì cảm thấy mình quê mùa, sến súa. Chính vì vậy, tất cả những bức ảnh của mẹ đều giữ kín như một khoảnh khắc riêng tư, thể hiện tình cảm mẹ dành cho các con theo cách của riêng mình, không cần thể hiện ra bên ngoài.

Gọi đó là bộ ảnh, nhưng thật ra chỉ có vài bức. Bởi khi chụp hình, mẹ thường sốt sắng, lo lắng nhiều chuyện khác rồi dứt sớm. Thật sự, dịp Tết, mẹ thường tất bật chuẩn bị mọi thứ, quên chăm chút cho bản thân. Mẹ có tính lo xa, từ vài tháng trước đã gieo trồng rau củ, nuôi gà, cá sau nhà để chuẩn bị đón Tết. Trong các cuộc gọi hỏi han về chuyện ăn Tết, mẹ luôn hỏi con thích ăn gì để chuẩn bị.

Một lần, mẹ phân trần rằng không có quần áo mới trong dịp Tết không phải vì thiếu tiền mua sắm, mà vì mẹ nghĩ Tết chỉ ở nhà, qua sau mới mua sắm. Thay vào đó, mẹ dành tiền để mua đồ trang hoàng nhà cửa, lì xì cho con cháu. Đó là lý do mẹ ít khi chụp ảnh Tết một mình, mà thường chờ cả gia đình sum vầy để chụp chung mới ý nghĩa.

Trong các bức ảnh Tết của mẹ, ta thấy rõ những ký ức giản dị và tình thương chân thật. Ngày Tết, mẹ không nghỉ ngơi, ngược lại, còn tất bật hơn ai hết. Tuổi ngày càng cao, mẹ khó ngủ sâu, thường trằn trọc trắng đêm, nhưng sáng sớm vẫn thức dậy đi chợ sớm để chuẩn bị mọi thứ. Mẹ muốn bữa cơm ngày Tết phải tròn vị, ngon lành nhất, và tự tay chế biến các món ăn lâu ngày mới có dịp.

Mẹ không tham gia tiệc tùng, nhưng mỗi khi khách tới nhà, mẹ là người chuẩn bị chu đáo nhất, dù gánh vác nhiều công việc vất vả. Nhiều lần, tôi thấy mẹ lại tất bật lo liệu chuyện này chuyện kia, không đòi nghỉ ngơi, vì tính mẹ chu đáo, hiếu khách. Mẹ còn giữ các cháu nhỏ giúp các con yên tâm tiệc tùng, mặc dù bọn trẻ năng động chạy nhảy khắp nơi. Khi mọi thứ xong xuôi, mẹ lại lau dọn nhà cửa, rửa chén sau cùng.

Những khoảnh khắc đó khiến tôi nôn nao nhớ về quê, nơi mẹ ngày ngày vất vả chuẩn bị cho Tết. Thấu hiểu sự chu đáo của mẹ, tôi mới nhận ra đằng sau những bức ảnh quê mùa ấy chất chứa tất cả tình thương, sự hy sinh không lời của mẹ dành cho gia đình. Nhìn lại tất cả, tôi càng trân quý hơn những ký ức chân thành, giản dị mà mẹ đã dành trọn trong từng khoảnh khắc mùa xuân của mình.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *