KHÔNG NGỜ ĐẾN, TRẤN THÀNH MỚI LÀ ĐIỂM GÂY NỖI TIẾC LỚN NHẤT CỦA THỎ ƠI!!

Thỏ Ơi!! – HIỆN TƯỢNG PHÒNG VÉ ĐÚNG MÙA TẾT, NHẬN ĐƯỢC NHỮNG ĐÁNH GIÁ ĐRỘI NHIỀU TRANH CÃI

Ngay từ khi công chiếu, bộ phim Thỏ Ơi!! đã tạo nên cơn sốt lớn trên các phòng vé, nhanh chóng trở thành một trong những hiện tượng đáng chú ý trong dịp Tết nguyên đán. Chỉ sau 5 ngày ra rạp, phim đã cán mốc doanh thu 200 tỷ đồng, đồng thời làm dấy lên những cuộc tranh luận sôi nổi trên mạng xã hội cũng như các diễn đàn điện ảnh. Không chỉ gây tò mò nhờ đề tài tâm lý – giật gân, tác phẩm còn thu hút nhờ cấu trúc kịch bản nhiều nút thắt, nhịp phim dồn dập và những cú “bẻ lái” táo bạo, làm tăng tính hấp dẫn và gây phản hồi đa chiều từ phía khán giả.

Điều đáng tiếc lớn nhất về Thỏ Ơi!! chính là vai diễn của Trấn Thành – một trong những cái tên đình đám góp mặt trong phim. Dù có nhiều cố gắng, nhưng diễn xuất của anh chưa thực sự thuyết phục trong vai Kim – nhân vật trung tâm mang nhiều sang chấn tâm lý sâu sắc. Trấn Thành đảm nhận vai này vào phút chót, sau khi Võ Điền Gia Huy không thể tham gia, và dường như chưa đủ thời gian để thấm nhuần tâm lý phức tạp của nhân vật, dẫn đến những điểm chưa thực sự sâu sắc trong diễn xuất.

Phần lớn các ý kiến từ báo chí đều nhận định Thỏ Ơi!! là một bước đi tham vọng, khi khai thác chủ đề sang chấn tâm lý, tình yêu méo mó và những tổn thương bị dồn nén lâu ngày. Kịch bản được khen ngợi vì khả năng giữ nhịp căng thẳng liên tục, tạo cảm giác bất an kéo dài thay vì chỉ dựa vào các cú sốc nhất thời. Dàn diễn viên không chuyên nghiệp nhưng đầy tiềm năng cũng góp phần làm nên điểm sáng của phim; Văn Mai Hương thể hiện sự tiết chế, nhập vai tự nhiên, không còn vẻ “ca sĩ đóng phim”. Pháo mang đến năng lượng gai góc phù hợp với màu sắc bộ phim, còn LyLy lại gây thiện cảm nhờ lối diễn mộc mạc, chân thật. So với kỳ vọng ban đầu, khán giả thừa nhận các diễn viên đã thể hiện tốt hơn mong đợi, tạo nên một tổng thể khá đồng đều.

Tuy nhiên, trong một bức tranh tổng thể với nhiều nỗ lực, điểm gây tranh cãi nhất vẫn xuất phát từ vai diễn của Trấn Thành. Kim là một nhân vật mang nặng tâm lý, sống trong ám ảnh và những vết thương chưa từng được hàn gắn. Chính tính phức tạp của nhân vật đòi hỏi một diễn xuất nội lực, tiết chế và đa tầng sâu sắc. Thế nhưng, do diễn viên này đảm nhận vai vào phút chót, không nhiều thời gian để chuẩn bị và vào vai thành thục, nên có những khoảnh khắc Trấn Thành vẫn xuất hiện với vẻ ngoài quen thuộc của một nghệ sĩ. Các cảnh thể hiện sự sang chấn tâm lý của Kim chưa thực sự thuyết phục, khiến cảm giác nội tâm của nhân vật chưa đủ sâu để khiến người xem thực sự bị cuốn hút.

Trong các phân cảnh Kim lên cơn PTSD, ta thấy sự dữ dội rõ ràng, nhưng đôi khi cảm giác đó lại giống một người mất kiểm soát do say men hơn là một tâm hồn rã rời bởi ký ức ám ảnh. Sự căng thẳng được tăng cao, nhưng chiều sâu nội tâm còn hạn chế, khiến người xem khó cảm thấy thực sự ám ảnh như mong đợi. Nếu vai này được giao cho diễn viên như Võ Điền Gia Huy hoặc Bảo Định – những gương mặt đậm chất điện ảnh, có nét u tối tự nhiên, hay chí ít là người có khả năng nhập vai sâu hơn – thì cục diện bộ phim có thể đã thay đổi. Một nhân vật mang nội tâm tổn thương sâu sắc không nhất thiết phải thể hiện cảm xúc bằng mọi giá, mà cần giữ ở mức sát gần mép vực, để khán giả tự cảm nhận sự điên rồ tiềm ẩn bên trong qua từng nhìn chằm chằm, nhịp thở rối loạn hay sự nhấp nháy nhỏ của cảm xúc.

Dù có những những khoảnh khắc xúc cảm có phần chạm tới, Trấn Thành vẫn chưa thể hoàn toàn nhập vai Kim một cách trọn vẹn. Trong những phân đoạn cần sự chuẩn bị tâm lý sâu sắc, khả năng hóa thân đích thực của anh còn hạn chế, khiến nhân vật chưa thật sự trở nên độc lập và chân thực trong mắt khán giả. Nhiều khi ta vẫn thấy một Trấn Thành quen thuộc, chứ không phải một Kim hoàn toàn mới mẻ và phức tạp.

Một góc nhìn khác, có lẽ lựa chọn phù hợp hơn là mời một diễn viên khác để đảm nhận vai này, từ đó giúp Trấn Thành lùi lại, tập trung phát huy các khía cạnh khác trong khả năng diễn xuất của mình hoặc hỗ trợ cho diễn biến tâm lý của nhân vật. Đôi khi, việc giao vai chính có tiềm năng trở thành biểu tượng tâm lý cho bộ phim chính là cách để cứu vãn toàn bộ tác phẩm.

Phân tích sâu hơn về mặt tâm lý, PTSD không chỉ là những biểu hiện gào thét, vò đầu bứt tai hay phản ứng dữ dội qua cảm xúc bên ngoài. Đó còn là những rối loạn âm ỉ, như ánh mắt mất tiêu điểm, nhịp thở thất thường và những khoảng lặng kéo dài nặng nề. Trong phim, cảnh Kim lên cơn thường có sự dữ dội, nhưng đôi khi lại khiến người xem cảm nhận như một người mất kiểm soát vì men rượu chứ chưa thực sự biểu thị cho một tâm hồn rách nát vì ký ức. Cả chiều sâu tâm lý lẫn độ chân thật của cảm xúc vẫn còn là điều thiếu vắng – chính điều này làm giảm đi phần nào sức hút của bộ phim.

Nếu có thể đặt giả thuyết, việc vai Kim được giao cho một diễn viên như Bảo Định hoặc Võ Điền Gia Huy, vốn có nét u tối, nội tâm sâu sắc tự nhiên, có thể đã giúp khán giả dễ dàng cảm nhận sự phức tạp trong nhân vật hơn. Những biểu hiện nhỏ như ánh nhìn đờ đẫn, hơi thở loạn nhịp hay những cử động cơ mặt nhẹ nhàng cũng đủ để truyền tải nội tâm điên loạn mà không cần phải cố gắng “đẩy cảm xúc” ra bên ngoài. Đó là dạng nhân vật không cần phô diễn cảm xúc mạnh, mà cần giữ cảm xúc sát vào vực thẳm nội tâm, để khán giả tự mình cảm nhận sự mất kiểm soát và điên loạn tiềm tàng ấy.

Dù Trấn Thành có những khoảnh khắc chạm tới cảm xúc—đặc biệt trong các phân đoạn yên lặng—nhưng rõ ràng anh chưa thể hoàn toàn thấu hiểu hay nhập vai một cách sâu sắc như mong muốn. Để chạm tới vẻ đẹp nội tâm của Kim, chắc chắn anh cần có thời gian chuẩn bị kỹ lưỡng hơn, cùng với khả năng buông bỏ bản ngã mạnh mẽ hơn nữa để thấm nhuần nhân vật về mặt tâm lý.

Với tất cả những điểm còn hạn chế này, cảm giác tiếc nuối vẫn cứ âm ỉ khi nghĩ về vai Kim của Trấn Thành. Những biểu tượng tâm lý đầy tiềm năng luôn chứa đựng khả năng trở thành những cú hit lớn của điện ảnh, nhưng lại đòi hỏi sự đầu tư và nhập vai kỹ lưỡng hơn nữa từ phía diễn viên. Hẳn nhiên, để phát huy tối đa vai diễn này, một sự lựa chọn tinh tế trong diễn viên sẽ là chìa khóa quan trọng để biến bộ phim thành một tác phẩm thực sự đậm nét và sâu sắc.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *