Trấn Thành và sự ồn ào không nguôi trong làng phim Việt
Trong làng điện ảnh Việt Nam, Trấn Thành không chỉ nổi bật bởi khả năng diễn xuất và sự đa dạng trong sáng tạo mà còn bởi các cuộc tranh cãi xung quanh những tác phẩm của anh. Phim Trấn Thành thường xuyên bị đổ lỗi vì sử dụng quá nhiều thoại tục, bạo lực và chứa đựng những tranh luận về mặt nghệ thuật. Mỗi dự án mới đều khiến dư luận dậy sóng, từ việc trailer gây sốc đến nội dung chính không kém phần gây tranh cãi.
Thỏ ơi – bộ phim Tết 2026 của Trấn Thành nhận về nhiều ý kiến trái chiều ngay từ những ngày đầu ra mắt. Những cảnh mở đầu của phim mang gam màu tối, tập trung thể hiện các xung đột tâm lý phức tạp giữa các nhân vật, kèm theo lời thoại dồn dập, hàng loạt câu chửi thề liên tiếp. Điều này thúc đẩy cuộc tranh cãi về việc liệu cách kể chuyện này có phù hợp với nghệ thuật điện ảnh hay không.
Chuyện tranh cãi về việc phim của Trấn Thành quá nhiều lời chửi tục, cãi vã không ngừng nghỉ. Một fanpage uy tín trên mạng xã hội với hơn 9 triệu người theo dõi đã lên tiếng chỉ trích, cho rằng các nhà làm phim thời nay thường quá lạm dụng việc “nói hết, kể hết” trong phim, dẫn đến ngôn ngữ điện ảnh thiếu tinh tế. Họ nhấn mạnh rằng các nền điện ảnh Iran, Hàn, Nhật Bản thành công trong việc truyền tải câu chuyện qua ngôn ngữ hình ảnh, ít phụ thuộc vào thoại.
Trong Thỏ ơi, dù nhân vật của Văn Mai Hương được khen ngợi vì diễn xuất vượt mong đợi, nhưng hình tượng nhân vật mang tính “hỗn láo”, ồn ào, lời thoại chửi rủa liên tục khiến nhiều người cảm thấy chưa phù hợp. Thực tế, cuộc tranh luận còn thêm phần căng thẳng khi phần lớn nội dung phim dày đặc tiếng chửi, khiến khán giả cho rằng diễn viên diễn bằng thoại nhiều hơn bằng cảm xúc qua biểu cảm hoặc ánh mắt. Vũ Mạnh Cường – một khán giả – cho biết phim trung thành với phong cách quen thuộc của Trấn Thành, nhưng quá nhiều thoại khiến nội dung trở nên rỗng tuếch, rời rạc.
Ý kiến từ các nhà làm phim và chuyên gia cho thấy, kỹ thuật “show, don’t tell” – kể chuyện bằng hình ảnh, tận dụng tối đa yếu tố thị giác – vẫn là con đường dẫn đến nghệ thuật chân chính. Tuy nhiên, Trấn Thành lại làm ngược lại, khi liên tục dùng thoại quá mức thay vì để cho hình ảnh và khoảng trống tự diễn đạt ý nghĩa. Biên kịch Phạm Đình Hải cũng nhấn mạnh rằng không ai bắt buộc phim nghệ thuật phải ít thoại, nhưng việc viết thoại hay là một nghệ thuật đòi hỏi sự cầu kỳ và tâm huyết, còn lạm dụng thoại quá mức là thiếu thẩm mỹ.
Các phim Việt ít thoại như Quán Kỳ Nam, Em và Trịnh tuy thành công về mặt nghệ thuật nhưng lại kém cạnh trong doanh thu, phần nào phản ánh rằng thoại nhiều hoặc ít không quyết định hoàn toàn giá trị nghệ thuật của bộ phim. Điện ảnh là sự hòa quyện của hình ảnh và lời nói, mỗi phương thức đều có thể tỏa sáng nếu được sử dụng đúng cách.
Trong chiều hướng trái ngược, nhiều khán giả thể hiện sự khó chịu với việc phim Trấn Thành quá lạm dụng thoại tục, cãi vã. Điều này khiến mạch phim mất đi sự cân đối, người xem không có thời gian để cảm nhận những thông điệp sâu xa mà chỉ nhớ đến những câu thoại bắt trend. Nhiều nhân vật trong Thỏ ơi dường như diễn bằng lời nhiều hơn bằng cảm xúc thật, khiến cảm giác diễn xuất trở nên méo mó.
Một số ý kiến cho rằng, lý do phim thương mại dễ ăn khách là bởi nội dung đơn giản, tập trung tối đa vào yếu tố giải trí và yếu tố văn hóa bắt trend trên mạng xã hội. Khán giả đa phần không quan tâm đến ngôn ngữ điện ảnh hoặc nghệ thuật kể chuyện cao cấp, họ chỉ cần những bộ phim dễ xem, dễ tiêu thụ. Vì thế, các nhà sản xuất đều tập trung vào nội dung dễ dàng, ít chú trọng đến chiều sâu nghệ thuật, phù hợp sở thích đại chúng.
Thỏ ơi cho thấy Trấn Thành vẫn dũng cảm thử nghiệm những điều mới mẻ, hướng đến khán giả bằng phong cách táo bạo. Doanh thu phim tăng chóng mặt theo từng ngày phản ánh đúng xu hướng đó. Tuy nhiên, bên cạnh thành công thương mại, phim cũng bộc lộ nhiều điểm yếu, đặc biệt là ở các nhân vật thích chửi bới, nói đạo lý một cách thái quá, dễ gây mệt mỏi cho người xem.
Những nhân vật kiểu như vậy, nếu không tiết chế, có thể làm giảm giá trị nghệ thuật của bộ phim, khiến khán giả cảm thấy bội thực. Các tranh luận về ồn ào trong phim của Trấn Thành thực ra là chiếc “gương phản chiếu” rõ nét cho cách làm phim của anh: vừa tạo thương hiệu, vừa dễ dẫn đến “nồi lẩu thập cẩm” nếu không cân nhắc kỹ càng. Câu hỏi đặt ra là, nghệ thuật điện ảnh cần phải luôn im lặng hay có thể làm mãnh liệt, phù hợp thị hiếu đại chúng? Trong khi đó, Trấn Thành, với những thử nghiệm đầy tự tin, vẫn thể hiện rõ quyết tâm và khả năng đọc vị khán giả trong mùa phim sôi động nhất năm.