TRẤN THÀNH – NGƯỜI ĐẾN TỪ NƠI ĐÁNH THỨC CHO ĐIỆN ẢNH VIỆT NAM LIỆU CÓ AI NGHỈ NGƠI?

TRẤN THÀNH VÀ CƠN SỐT ĐIỆN ẢNH VIỆT: KHI SỰ ỒN ÀO TRỞ THÀNH PHƯƠNG CHÂM LÀM NÊN THỊ TRƯỜNG

Mỗi mùa Tết đến, người yêu phim Việt lại chứng kiến cuộc đua của những tấm poster sáng loáng của Trấn Thành, kéo theo đó là một kỳ soi xét không ngừng về thành công và phản ứng của thị trường. Những con số doanh thu trăm tỷ, những lời dè bỉu về “ồn ào,” “chợ búa,” hay “kém sang” cứ thế trở thành hai mặt của một cuộc tranh luận kéo dài. Thật ra, sự ồn ào ấy phản ánh một phần đúng bản chất của nền điện ảnh Việt: nơi mà cảm xúc, sự nhiệt huyết và cả những phức tạp đời thường được thể hiện rõ nét qua từng tác phẩm của Trấn Thành.

Trong dự án mới Thỏ Ơi, anh đã thực hiện một cú bẻ lái ngoạn mục sang dòng phim thriller – thể loại mà ít người nghĩ đến khi nói về một đạo diễn liên tục gây tranh cãi về phong cách. Đây là một nỗ lực dám xê dịch khỏi những lời chê bai về “đời” quá mức, về sự “ồn ào” trong các tác phẩm trước. Tuy nhiên, cùng với đó, cũng xuất hiện những lời chỉ trích mới: cho rằng việc mời những diễn viên tay ngang như Văn Mai Hương hay Pháo tham gia lại khiến nhiều người cảm thấy bị “cướp chén cơm” của các sinh viên, diễn viên trẻ, hoặc các trường lớp diễn xuất chính quy.

Nhưng có thể nhìn nhận khác đi. Việc một cá nhân sẵn sàng mạo hiểm cống hiến cho điện ảnh bằng những dự án chỉn chu, nhiệt huyết, không chỉ là một sự dũng cảm mà còn là một đóng góp lớn cho thị trường còn non trẻ này. Ai cũng biết rằng mỗi nền điện ảnh đều cần một đạo diễn như Trấn Thành để tạo nên dấu ấn và sự đa dạng.

**ỒN… THÌ SAO?**

Hãy nhìn vào gia phả điện ảnh của Trấn Thành để thấy một sự thật trớ trêu: anh bị chê là kể chuyện quá giống đời thực. Từ những phản ứng tiêu cực trong cộng đồng mạng về Bố Già, đến sự nghẹt thở trong Nhà Bà Nữ hay tính “kịch” trong Mai, rồi đến sự náo nhiệt của Bộ Tứ Báo Thủ, Trấn Thành chưa bao giờ cố gắng làm khán giả thư giãn trong sự tĩnh lặng tuyệt đối. Ngược lại, anh chọn cách lôi khán giả vào những cuộc trò chuyện sôi động, những phòng khách ầm ĩ, những cảnh đời đời thường sặc sỡ âm thanh.

Thẩm mỹ là một lựa chọn cá nhân, không thể bắt buộc đạo diễn phải làm phim “cao cấp” theo gu học thuật. Dù ghét nét “chợ” của Trấn Thành đến đâu, cũng khó phủ nhận rằng các tác phẩm của anh luôn dàn dựng một cách kỹ lưỡng, chuyên nghiệp và tràn đầy tâm huyết. Anh không phục vụ những sản phẩm hời hợt, mà là những trải nghiệm cảm xúc được cân nhắc kỹ lưỡng.

Tuy nhiên, không thể phủ nhận rằng phim của Trấn Thành thường mang âm hưởng “ồn ào” đến mức khiến một số khán giả muốn giảm âm lượng. Nhưng sự ồn ào ấy không phải là vô ý, mà là cách anh dùng âm thanh như một phương tiện thể hiện năng lượng, trực tiếp truyền tải cảm xúc của nhân vật. Trong Nhà Bà Nữ, tiếng ồn là vũ khí để tra tấn tâm lý, để cảm nhận rõ sự nghẹt thở của một gia đình rạn nứt. Mai, dù tiết chế hơn, vẫn giữ lại những âm thanh căng tràn, luôn trực chờ bùng nổ. Và Thỏ Ơi, dù trong thể loại mới, vẫn tràn đầy “chất” ồn đặc trưng đó, dù đã được xử lý tinh tế hơn.

Việc yêu hay ghét sự “ồn ào” này là chuyện của khẩu vị. Như mỗi người có sở thích về mắm tôm hay nước tương, khán giả của Trấn Thành rõ ràng đã cảm nhận và thả hồn vào những âm thanh hỗn loạn đó. Họ tìm thấy chính mình trong những câu thoại, trong những tranh luận nảy lửa, trong những âm thanh đời thường.

Tại sao lại phải vặn nhỏ volume để chiều lòng những người đã mang sẵn định kiến? Có lẽ, câu hỏi đó đúng hơn là lời thách thức dành cho các nhà phê bình bảo thủ, rằng nghệ thuật cần tự do để thể hiện, không cần phải nỗ lực làm dịu đi để phù hợp với tiêu chuẩn của “giới hàn lâm.”

**DIỄN VIÊN TAY NGANG… THÌ SAO?**

Trong thế giới điện ảnh, chuyện đào tạo bài bản và trường lớp đôi khi trở thành tiêu chuẩn để đánh giá tài năng. Nhưng Trấn Thành lại chọn cách phá vỡ mọi quy ước đó khi mời những người như Văn Mai Hương, Pháo góp mặt trong Thỏ Ơi – câu chuyện gây tranh cãi về việc “cướp cơm” của lớp trẻ và các trường đào tạo chuyên nghiệp.

Nhưng nhìn nhận từ góc độ nhà sản xuất và thực tế thị trường, điều này chỉ rõ rằng quyền chọn diễn viên luôn thuộc về chính đạo diễn. Anh không bắt buộc mình phải chọn các sinh viên chính quy hay những gương mặt quen thuộc để “mẫu mực”. Trấn Thành chọn diễn viên dựa trên khả năng, cảm xúc – “sự thật” của họ trong nhân vật. Từ những ngôi sao không qua trường lớp đến các diễn viên mới, thành công của họ thể hiện rõ rằng, nghệ thuật là sự phù hợp, không phải bằng cấp.

Sự xuất thần của các diễn viên tay ngang trong phim của Trấn Thành là minh chứng rõ ràng cho khả năng đào tạo và khơi nguồn cảm xúc thật của anh. Không chỉ dạy họ kỹ thuật diễn xuất, anh còn bơm vào họ sức sống, sự đồng cảm và khả năng tưởng tượng, biến những người chưa từng bước chân vào phòng thu thành những nhân vật có chiều sâu.

Trong một nền điện ảnh cạnh tranh quyết liệt, khả năng “giành lấy” cơ hội chính là điều phân biệt giữa người làm nghề bình thường và những người dám thử nghiệm, đổi thay. Trấn Thành đã tự thân vận động từ một MC bị hoài nghi, một diễn viên hài bị cho là đông vui nhưng thiếu chiều sâu, để trở thành một đạo diễn tự bỏ tiền của, thực thi đam mê một cách rõ ràng và minh bạch. Điều đó cho thấy rằng, những cơ hội thực sự không tự nhiên đến, mà phải tự mình đi giành lấy.

**BÌNH DÂN… THÌ SAO?**

Trong bối cảnh nền điện ảnh Việt còn nhiều khó khăn và dễ rơi vào trạng thái “ngủ đông,” Trấn Thành đóng vai trò như một nguồn nhiệt, thúc đẩy thị trường phát triển qua các cú “bắn phá” doanh thu liên tiếp. Từ Bố Già dẫn đầu doanh thu 427 tỷ đồng, đến Nhà Bà Nữ vượt mốc 475 tỷ, rồi đến Mai với hơn 520 tỷ – các tác phẩm của anh luôn đứng vững hoặc vượt qua chính mình, tạo ra các cột mốc mới cho phim nội địa.

Sự liên tục phá kỷ lục của anh không chỉ phản ánh khả năng chi phối thị hiếu, mà còn giúp khán giả quay lại rạp, duy trì dòng tiền cho toàn bộ hệ thống, từ rạp chiếu đến các nhà đầu tư. Điều này đặc biệt quan trọng trong bối cảnh phim trôi rạp, các dự án đắp chiếu hoặc thất thủ cũng không ít.

Không chỉ là chuyện doanh thu, còn là một sự khẳng định quyền lực truyền cảm hứng và ảnh hưởng. Thỏ Ơi, với những bước chân mới vào thể loại thriller, cho thấy chính anh đang thử thách giới hạn của mình, tạo ra những trải nghiệm mới cho khán giả, buộc các đồng nghiệp phải nhìn lại tiêu chuẩn nghệ thuật. Nếu một đạo diễn bị gọi là “bình dân” có thể bỏ công sức đầu tư vào hình ảnh, âm thanh và kỹ thuật cho một tác phẩm mang màu sắc giải trí, thì những nhà làm phim “nghệ thuật” thật sự lấy lý do gì để dựa dẫm vào sự hời hợt?

Lý do đơn giản là: đam mê và khát vọng sáng tạo vẫn luôn cháy bỏng trong chính anh. Không làm vì lợi nhuận dễ dàng, Trấn Thành làm để thoả mãn “cái nư” của riêng mình và truyền cảm hứng cho thế hệ sau. Anh chính là minh chứng rõ ràng rằng nghệ sĩ có thể vừa giàu doanh thu, vừa có phẩm chất sáng tạo liều lĩnh, dám thử nghiệm.

Sự thành công của anh, từ những dự án nhỏ bé rồi dần trở thành tượng đài doanh thu, đều bắt nguồn từ chính khả năng tự thân và lòng yêu nghề. Không có gì tự nhiên, mọi thứ đều là kết quả của sự nỗ lực, của việc không chịu đứng yên, luôn dang rộng cánh tay đón nhận thử thách mới.

**KẾT**

Hàng loạt tranh cãi và cuộc “đấu tố” đã thử thách định kiến về một nền điện ảnh cần phải “sạch” và “đẹp đẽ.” Nhưng thực tế, nền nghệ thuật này cần sự đa dạng, cá tính và nhiệt huyết – như Trấn Thành đã thể hiện qua từng dự án của mình.

Anh không cố làm hài lòng tất cả, mà đã chinh phục phần lớn khán giả bằng sự thật cảm xúc, sự tự do sáng tạo và lòng đam mê mãnh liệt. Trong một thị trường còn chưa định hình rõ ràng tiêu chuẩn nghệ thuật, Trấn Thành là hình ảnh của một người kể chuyện chân thật, dám đi ngược dòng, đặt cược vào cảm xúc và trải nghiệm của chính mình.

Điện ảnh muốn phát triển, cần những người dám xông pha, dám thử, chính như Trấn Thành đã làm. Muốn biết nghệ thuật có thực sự chạm tới trái tim của khán giả hay không, hãy lắng nghe và cảm nhận từ những tiếng ồn ào của chính anh. Và rồi, khi cảm xúc ấy trở nên dịu lại, chắc chắn khán giả sẽ vẫn còn yêu thích sự nhiệt huyết, mãnh liệt đó – như chính họ từng đã từng yêu thương.

Mỗi nền điện ảnh đều cần một đạo diễn như Trấn Thành để giữ lửa, để làm mới và để không bao giờ rơi vào tĩnh lặng.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *