MỘT NGÀY CỦA NHỮNG NGƯỜI BÁN VÉ SỐ DẠO GIỮA ĐÔ THỊ NÓI LÊN NHỮNG GÁNH NẶNG KHÔNG NGỜ
Giữa cái nắng gay gắt của tháng 3, thành phố Hồ Chí Minh như căng mình chịu đựng nhiệt độ cao, khí trời đặc quánh trong từng nhịp sống. Trên đường Phạm Văn Hai, quận Tân Bình, hình ảnh bà Nguyễn Thị Kim Hiền, 56 tuổi, lặng lẽ bước đi giữa dòng xe cộ đông đúc vẫn cứ in đậm trong tâm trí nhiều người qua đường. Thân hình nhỏ bé, tay ôm xấp vé số dày cộm, bà như một phần nhỏ bé bé giữa đô thị khổng lồ này, nhưng lại mang trong mình biết bao nỗi niềm chất chứa.
Sự chú ý không nằm ở tiếng rao mời thông thường, mà chính là những khối u lớn nhỏ nổi rõ trên cơ thể bà. Những cục u gồ ghề khắp tay, mặt, cổ khiến bà trở nên khác biệt trong đám đông. Bà kể, chúng bắt đầu xuất hiện khi bà mới 18 tuổi và ngày càng lớn dần theo năm tháng. Bệnh tật không gây đau hay ngứa, nhưng lại là gánh nặng âm thầm mà bà phải gồng mình chịu đựng mỗi ngày.
Đối với bà, việc chữa trị dường như là điều xa xỉ khi cuộc sống còn Bộn bề lo toan đến từng bữa ăn, từng đồng tiền nhỏ nhặt trong túi. “Tui từng đi khám, bác sĩ cũng không biết đó là bệnh gì. Nó không đau, không ngứa nên thôi… để vậy luôn,” bà chia sẻ giọng khàn khàn, như đã quen với cảm giác bất lực. Mỗi ngày, bà nhận hơn 200 tờ vé số từ đại lý, một số con số không hề nhỏ với một người phải đi bộ liên tục để bán hàng. Đó là cuộc mưu sinh vất vả, len lỏi qua từng con hẻm, ánh đèn khuya, từng góc phố nhỏ. Một ngày đi bộ 20 đến 30 km, cố gắng bán hết số vé số trong tay, nhưng ngày nào cũng không thể đảm bảo thành công.
Những tờ vé số không bán hết thường phải bỏ tiền túi ra trả lại, dù đó có thể là phần tiền dành cho bữa ăn tiếp theo. Năm tháng trôi qua, nghề này trở thành nguồn sống duy nhất của bà, bắt đầu từ năm 1997, khi tờ vé số giá 2.000 đồng, lãi manh mún chỉ 200 đồng. Nhưng kể từ khi quy định mới của đại lý, người bán dạo như bà phải tự gánh chịu phần rủi ro ngày càng lớn. “Đại lý nói không nhận lại vé dư. Mình biết vậy thì làm thôi, quy định ngầm mà,” bà thẩm thẳm nói. Chấp nhận cuộc sống này, dù đó là cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ.
Chung sống trong căn phòng trọ nhỏ gần chợ Phạm Văn Hai, với tiền thuê 1,7 triệu đồng mỗi tháng (được giảm còn 1,2 triệu), cuộc đời bà không có nhiều tiện nghi, chỉ đơn giản là đề phòng được nắng mưa. “Bữa nào bán hết thì có tiền đi chợ. Bữa nào ế thì đi xin cơm từ thiện,” bà tâm sự. Những ngày tháng không rõ ngày mai, có lúc mắt bà bị cườm, nhìn mờ đục, phải chống chọi với bệnh tật trong cảnh nghèo khó. Trong những lần bị lừa mất vé số, bà đã khóc nhiều, nhưng vẫn giữ vững phẩm giá, tin rằng nghèo đó không đồng nghĩa với hèn nhát. “Không phải mình bị người ta gạt rồi đi gạt lại người khác. Mình nghèo chứ không hèn,” bà nhấn mạnh.
Trong cảnh đời đó, người ta nhận ra rằng giữ được sự tử tế còn lại chính là điều quý giá nhất mà họ có trong cuộc sống vô thường này.
Ở một góc khác của thành phố, ông Chiến, 62 tuổi, vẫn ngày ngày chậm rãi đẩy chiếc xe lăn qua ngã tư Nguyễn Biểu – Trần Hưng Đạo, quận 5 cũ. Một nửa cơ thể bị liệt sau cơn tai biến hơn chục năm, khiến mọi chuyển động đều gian nan. Ly hôn đã lâu, không còn người thân bên cạnh, ông dựa vào nghề bán vé số để kiếm sống. Mỗi ngày, ông cố gắng bán khoảng 100 tờ, có hôm cao hơn chút, nhưng cũng có ngày vẫn còn nguyên xấp vé khi trời đã bắt đầu tối. Sự cứng cỏi trong cuộc đời của ông chính là biểu tượng của cuộc chiến đấu âm thầm.
“Tui không dám lấy nhiều vì tui đi lại khó khăn, ngồi xe lăn nên chỉ bán có bao nhiêu đó thôi mà cũng có ngày ế ẩm,” ông nói. Vé số không bán được, dù với số lượng nhỏ, là gánh nặng thật sự. “Ôm 1-2 tờ còn đỡ, chứ ôm 10 tờ là chết,” ông thở dài, mắt nhìn xa xăm. Vào những ngày mưa, mọi thứ càng trở nên gian nan hơn, bánh xe lăn trượt trên mặt đường ướt, công cuộc mưu sinh thêm phần vất vả.
Trong vòng quay của đô thị náo nhiệt, nơi những tòa nhà cao tầng mọc san sát, những người bán vé số dạo như bà Hiền, ông Chiến vẫn chật vật quấn quýt lấy từng ngày sống. Họ đem theo niềm hy vọng nhỏ bé, âm thầm đối mặt với cuộc đời đầy thử thách. Phía sau những tờ vé số trúng thưởng triệu đồng, là hàng tỉ đồng và các kỳ vọng xa vời, còn phía sau những ánh hào quang, là những cuộc đời nhỏ bé chắt chiu từng giây phút. Như một phần minh chứng rằng, đối với họ, mỗi tờ vé số không chỉ là vật hàng hóa, mà còn là sự mong manh của cơ hội, của cuộc sống cần gìn giữ từng ngày.