GẶP GỠ MINH TỐC VÀ LAM: HÀNH TRÌNH GẬY ĐẾN TỪ ĐAM MÊ ĐẾN THÀNH CÔNG TRONG NGHỆ THUẬT
Trong thế giới âm nhạc Việt Nam, nơi mà nhiều nghệ sĩ theo đuổi những công thức tạo hit quen thuộc, Minh Tốc và Lam nổi lên như một làn gió mới đầy tự do và sáng tạo. Một người mang dáng vẻ của một tay guitar kỳ cựu, với cái tôi nghệ sĩ cao vút; người còn lại là cô nàng bước ra từ giới văn phòng, mang giọng hát nội lực và sự bay bổng trên sân khấu. Họ không chỉ là vợ chồng mà còn là một tổ hợp âm nhạc, nơi những âm thanh kỳ diệu từ chiếc guitar điện của Minh Tốc hòa quyện cùng lối hát có chút điên rồ và tự do của Lam.
Trong cuộc trò chuyện, cả hai chia sẻ về hành trình chinh phục đam mê, về những khó khăn, những thiệt thòi và cả những thành quả đầy tự hào qua từng sản phẩm. Họ kể rằng, làm việc chung với người thân không làm giảm đi sự lãng mạn mà ngược lại, như một cuộc trò chuyện vô tận. Minh Tốc lo phần sáng tác, phối khí còn Lam đảm nhiệm công tác quản lý, từ thiết kế concept đến mọi chi tiết nhỏ nhất trong các dự án âm nhạc của họ.
Khi bắt đầu hành trình, Lam chuẩn bị rời bỏ môi trường công sở để xuống đường theo đuổi đam mê, còn Minh mơ về những bối rối trong chuyện thiết bị âm thanh “hơi hơi rẻ tiền”. Nhưng chính sự bướng bỉnh, niềm tin vào khả năng của chính mình đã giúp họ cùng nhau bước chân vào làng nhạc, dắt nhau từ Hà Nội vào Sài Gòn để bắt đầu cuộc đời mới.
Về sáng tạo, họ cho biết vai trò của mình đôi khi đảo ngược trên sân khấu và trong phòng thu. Trong sáng tác, Minh là người chính, còn Lam tham gia góp ý, chỉnh sửa để tạo ra màu sắc phù hợp nhất. Đồng thời, họ cũng tôn trọng sự riêng tư trong sáng tạo, tránh gây áp lực hay kiểm soát quá mức. Những câu chuyện về bài hát “Người Câu Sao” và “Mây Nơi Chân Trời” thể hiện rõ quá trình họ vừa tranh luận, vừa đồng lòng để đạt tới sản phẩm cuối cùng, dù mỗi người đều gặp những thử thách riêng về cảm xúc và kỹ năng.
Trong quá trình hoạt động indie, tự làm chủ dự án, hai nghệ sĩ chia sẻ về những khó khăn về tài chính và trang thiết bị. Minh Tốc kể rằng, quãng thời gian gia đình gặp biến cố khiến anh thiếu thốn đủ thứ, còn Lam nhớ những ngày tuổi trẻ tự sản xuất âm nhạc trong những điều kiện đơn sơ. Dù vậy, chính giới hạn vật chất lại thúc đẩy khả năng sáng tạo của họ: từ việc tận dụng kỹ thuật, tự chế các âm thanh đặc biệt, đến việc tự xoay sở để đầu tư phù hợp.
Họ đều nhất trí rằng, làm nghề nghệ sĩ không nhất thiết phải làm ra tiền ngay lập tức, mà trước hết là đam mê, ý chí và sự kiên trì. Minh Tốc bày tỏ niềm tin vào sức mạnh của sự cố gắng không ngừng và cạnh tranh lành mạnh; Lam thì thực tế hơn, quan sát rõ rằng nghệ thuật đích thực luôn có chỗ đứng riêng, miễn là họ còn đam mê và nỗ lực không ngừng.
Trong câu chuyện về những kỷ niệm tình cảm, họ tiết lộ về những ngày đầu gặp nhau, về cảm xúc khi Lam đến muộn trong lần đầu hợp tác, và về “cộng hưởng” trong cảm xúc để cùng nhau tiến bước. Lam kể rằng, sự rung động không phải lúc nào cũng rõ ràng ban đầu, mà giống như những tần số cần phải hòa hợp mới tạo ra sự kết nối bền chặt. Mỗi người đều đủ trưởng thành để hiểu rằng, trong nghệ thuật cũng như trong đời thường, việc chia sẻ và tôn trọng lẫn nhau là nền tảng để cùng phát triển.
Khi được hỏi về cảm xúc khi quyết định rẽ hướng sang con đường nghệ thuật, Lam chia sẻ rằng, chính thời điểm đó, cô nhận ra Minh đã hơn một người cộng sự, mà còn là một người đưa cô tới với đam mê từ lâu đã ấp ủ. Đó là bước ngoặt mở ra cho cô cơ hội trở thành nghệ sĩ, để theo đuổi sở thích từ thời nhỏ, và trở thành một phần của hành trình sáng tạo chung.
Họ cũng nói về mối liên kết trong sáng tác và sản xuất, rằng ít khi phải tính toán quá nhiều về mặt chi phí. Minh Tốc tôn trọng giá trị của sự sáng tạo thuần khiết, còn Lam thì cho biết mọi ý kiến góp ý trong quá trình sáng tác đều hướng tới sự hỗ trợ, chứ không kiểm soát. Họ chia sẻ rằng, giới hạn lớn nhất chính là vật chất – từ thiết bị, phần mềm đến nhạc cụ – và nhờ sự sáng tạo cùng cách xoay sở, họ vẫn có thể tạo ra âm nhạc chất lượng trong giới hạn tài chính của mình.
Trong những thời điểm khó khăn nhất, đồng hành cùng nhau là điều họ trân trọng nhất. Minh Tốc thừa nhận rằng, biến cố gia đình đã thử thách niềm tin và khả năng của anh, còn Lam kể về những ngày tháng giận dỗi trên sân khấu nhưng vẫn giữ thái độ chuyên nghiệp để không ảnh hưởng tới công việc chung.
Họ đều có sự tự tin rằng, lượng cảm xúc và đam mê mãnh liệt luôn vượt qua những giới hạn vật chất hay cảm xúc nhất thời. Minh Tốc và Lam không ngại chia sẻ rằng, họ muốn sống chậm lại, tận hưởng hành trình nghệ thuật, và coi việc làm nhạc như một hành trình gieo trồng những hạt giống hy vọng, để rồi hái quả đúng lúc phù hợp nhất. Trong mắt họ, điều quan trọng là sự hòa hợp, niềm tin, và ý chí – yếu tố quyết định của thành công và hạnh phúc thực sự trong nghề nghiệp cũng như trong cuộc sống.