BÊN TRONG CUỘC SỐNG NGƯỜI CÔ GÁI NHÂN VẬT ĐẶC BIỆT này, MỚI THẤY HẾT NHỮNG GIAN NAN VÀ SỨC MẠNH ẨN CHỨA TRONG TỪ “NỘI DUNG”

HÀNH TRÌNH BÁO HƠN MỖI SÁNG CỦA CÔ GÁI 9X VỚI NGHỀ SHIPPER KHÔNG CHUYÊN

6 giờ sáng tại một cổng chung cư ở Thiệu Hưng, Thiệu Hưng (Trung Quốc), tiệm ăn sáng nhỏ đã bắt đầu nhộn nhịp chuẩn bị cho ngày mới. Trong không khí đó, anh Trần đã xuất hiện, một khách quen không thể thiếu của quán, mang theo 7 suất cơm nắm đặt tối qua. Cạnh đó, trong căn bếp ấm cúng, vợ anh Trần là chị Vương tất bật chuẩn bị đồ ăn sáng, từ lồng hấp sủi cảo tới chảo cơm rang trứng. Sự bận rộn này là vì cô con gái nhỏ của họ – Tiểu Trần, học sinh lớp 9, người tự nhận là “shipper không chuyên” của lớp, người đã tạo nên câu chuyện đặc biệt về tình thần sẻ chia của tuổi học trò.

CHUYỆN ĐÊM ĐEM ĐẾN SÁNG, KỶ LỤC NGHỀ SHIPPER CỦA HỌC SINH NGOẠI TRÚ

Tiểu Trần là học sinh nội trú duy nhất trong lớp nhưng lại nổi bật bởi khả năng ship đồ ăn sáng cho các bạn cùng lớp. Từ những ngày đầu lớp 7, cô bé bắt đầu mang một vài suất sủi cảo, cơm chiên vừa làm tại nhà tới lớp, chia sẻ cùng các bạn. Nhờ sự yêu thích và động viên của nhóm bạn, cô bé dần mở rộng thực đơn, từ món ăn tự làm đến các món phổ biến quanh nhà như mì xào, bánh xếp chiên. Không lâu sau, đơn hàng ngày càng tăng, lên tới 20 suất ăn, kéo theo đó là những kỷ lục và niềm tự hào riêng của cô bé.

Chia sẻ về cơ duyên “vào nghề”, chị Vương, mẹ Tiểu Trần, kể lại: “Trước đây, con chỉ mang sáng đi học, nhưng từ lớp 9, việc này đã trở thành một phần không thể thiếu. Có lần, con chia sủi cảo của nhà tôi rồi nhận được lời khen từ các bạn, rồi từ đó câu chuyện bắt đầu”. Ban đầu chỉ là giúp đỡ nhỏ, rồi trở thành “nghề phụ” của cô bé, giúp các bạn trong lớp có đồ ăn sáng ngon, hợp khẩu vị, còn giúp gia đình hâm nóng không khí thân thiết.

Mỗi sáng, sau khi tối qua thống kê danh sách, mẹ cô bé xuống bếp chuẩn bị, cha sẽ đi mua đồ từ sớm, phân chia rõ ràng theo quy trình chuyên nghiệp của một “dây chuyền” sơ chế, đóng gói. Kỷ lục mang 20 suất sáng của Tiểu Trần chính là minh chứng rõ nét nhất cho sự chuẩn bị chu đáo và trách nhiệm của cô bé.

Ý thức về trách nhiệm, Tiểu Trần không thu phí vận chuyển, nhưng các bạn trong lớp thường bí mật gửi thêm tiền hay đồ ăn vặt như một cách cảm ơn. Đặc biệt, cô bé còn có ưu đãi đối với những bạn giúp đỡ mình trong học tập, nhất là môn Toán lẫn Khoa học.

Tuy nhiên, trước kỳ thi tuyển sinh cấp ba, cô bé đã quyết định “tạm ngưng” công việc ship đồ sáng để tập trung ôn thi, để tránh ảnh hưởng đến việc học hành và đảm bảo an toàn thực phẩm.

NHIỀU HỌC SINH NGOẠI TRÚ ĐÃ TRẢI NGHIỆM VỚI NGHỀ NHÀ

Trên các mạng xã hội, không ít học sinh chia sẻ về trải nghiệm làm “shipper không chuyên” khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Có người kể rằng, sáng nào cũng phải mang theo nhiều thức ăn, từ bánh mì, canh nóng để đề phòng tình huống không kịp ăn sáng, thậm chí mang cả bình giữ nhiệt cồng kềnh. Một số còn nhớ rõ những lần mang tới 22 chiếc bánh mì, khiến giáo viên trực lớp sáng hôm đó thắc mắc về mùi hẹ nồng nặc trên lớp.

Những câu chuyện này không chỉ phản ánh tinh thần trách nhiệm của học sinh mà còn gây ra nhiều ý kiến đa chiều về lợi ích và tác động của việc ship đồ ăn sáng trong tuổi học trò. Có người ủng hộ, cảm thấy đây là cách các bạn thể hiện sự sẻ chia và trách nhiệm, có người lại lo ngại về việc ảnh hưởng đến việc tập trung học tập và an toàn thực phẩm.

NHỮNG Ý KIẾN TRÁI CHIỀU TỪ GIÁO VIÊN VÀ PHỤ HUYNH

Ý kiến từ các giáo viên cũng khá phân hoá. Một số cho rằng, nếu việc này không gây ảnh hưởng đến trật tự lớp học, không vi phạm nội quy và học sinh ý thức đúng, thì không cần cấm đoán quá đáng. Ngược lại, một số ý kiến nhấn mạnh sự cần thiết phải quan tâm đến an toàn thực phẩm và thời gian học tập của học sinh: “Việc giúp đỡ bạn bè là tốt, nhưng cần đảm bảo an toàn và giữ vững mục tiêu học hành.”

Câu chuyện của Tiểu Trần không những là minh chứng cho tinh thần sẻ chia của tuổi học trò mà còn đặt ra những bài học về trách nhiệm và cân bằng trong học tập. Bạn nghĩ sao về hiện tượng này? Liệu những cách làm như thế có thể trở thành một nét đẹp trong đời sống học đường, hay cần có giới hạn phù hợp để đảm bảo việc học hành vẫn là ưu tiên hàng đầu?

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *