CHI PHÍ CHO MỖI TIẾT MỤC VĂN NGHỆ CÓ KHI LÊN ĐẾN HÀNG CHỤC TRIỆU, CỨNG ĐẦU LÀM SAO ĐỂ VƯỢT QUA!

Liệu có thực sự cần bỏ ra hàng chục triệu đồng để tổ chức một tiết mục văn nghệ cho học sinh?

BỎ HƠN CHỤC TRIỆU ĐỒNG CHO HOẠT ĐỘNG VĂN NGHỆ PHONG TRÀO TRONG GIÁO DỤC

Trong các trường học hiện nay, việc vận động phụ huynh đóng góp cho các tiết mục văn nghệ đã trở thành chuyện thường lệ. Từ tiền thuê biên đạo, mua sắm trang phục, đạo cụ, thiết bị âm thanh, ánh sáng cho đến chi phí tập luyện, tổng chi phí có thể cộng lại lên tới hàng chục triệu đồng. Đây là xu hướng ngày càng phổ biến đặc biệt tại các đô thị lớn, nơi các hoạt động phong trào thường bị đẩy lên mức độ cầu kỳ, công phu.

Một tiết mục văn nghệ phong trào của học sinh đôi khi tiêu tốn cả chục triệu đồng, nhằm mục đích tạo ra những màn trình diễn ấn tượng hơn, gần như bán chuyên nghiệp. Tuy nhiên, điều này lại vô tình tạo ra một cuộc đua về chi phí giữa các lớp học, đẩy cả hệ thống vào vòng xoáy cạnh tranh về tài chính hơn là về giá trị giáo dục.

Phụ huynh ngày càng trở thành những “nhà tài trợ bất đắc dĩ”. Trong bối cảnh áp lực phải duy trì phong trào lớp, nhiều người sẵn lòng đóng góp dù điều kiện kinh tế khó khăn, để tránh thiệt thòi cho con em mình hoặc để giữ gìn thể diện cho tập thể. Thậm chí, giáo viên cũng thừa nhận rằng nhiều hoạt động bị đẩy quá xa, xuất phát từ nỗi lo cạnh tranh và thành tích thi đua.

Một giáo viên tại TP.HCM chia sẻ: “Phụ huynh cũng nên tạo điều kiện cho con tham gia các hoạt động phong trào, nhưng cần trong mức độ hợp lý. Đầu tư quá nhiều tiền như vậy, nhiều gia đình không đủ khả năng, dễ dẫn đến thiệt thòi cho nhiều trẻ.”

Dù chỉ kéo dài trong vài phút trên sân khấu, nhưng để chuẩn bị cho một tiết mục nhỏ này, phụ huynh phải bỏ ra khoản tiền lớn. Khi chi tiêu vượt quá giá trị thực tế của hoạt động, chuyện này không còn là hoạt động phong trào nữa mà biến thành cuộc đua về tài chính trong hậu trường.

GIÁ TRỊ GIÁO DỤC BỊ THIẾU SÓT KHI ĐẨY MẠNH MỨC ĐỘ ĐẦU TƯ

Điều đáng lo ngại hơn là, phần lớn những tiết mục này mang lại giá trị giáo dục hạn chế. Khi các hoạt động này bị dàn dựng bởi người lớn, ý tưởng và cách thể hiện chủ yếu do sẵn có, học sinh chỉ diễn theo hướng dẫn. Các em ít có cơ hội sáng tạo, phát huy kỹ năng hoặc hiểu rõ ý nghĩa của chính các phần trình diễn.

Nhiều học sinh tham gia không thực sự hiểu nội dung hoặc ý nghĩa của tiết mục mình biểu diễn, mà chỉ cố gắng “diễn cho đúng bài”. Họ không được rèn luyện kỹ năng tổ chức, làm việc nhóm hay giải quyết xung đột, vì thay vì đó, các em chỉ cần tập theo sẵn một kịch bản đã dựng từ trước.

Việc cạnh tranh giữa các lớp học trở nên quá nặng nề, khiến mục tiêu giáo dục bị lu mờ, nhường chỗ cho việc trình diễn đẹp và thi giải thưởng. Trong khi đó, nếu số tiền này được sử dụng hợp lý để thuê các chuyên gia dạy kỹ năng mềm, tổ chức hoạt động ngoại khóa hay khuyến khích các em tự xây dựng ý tưởng, giá trị giáo dục sẽ cao hơn nhiều. Các em sẽ học kỹ năng làm việc nhóm, quản lý thời gian, giải quyết mâu thuẫn, lãnh đạo và trách nhiệm – những kỹ năng quan trọng hơn nhiều so với một màn trình diễn cầu kỳ nhưng thiếu chiều sâu.

Thêm vào đó, sự tiêu tốn quá mức còn gây ra những hệ lụy về nhận thức cho trẻ. Các em có thể hình thành suy nghĩ rằng thành công hay được ghi nhận phải đi kèm với sự đầu tư tài chính lớn, thay vì nỗ lực cá nhân và khả năng sáng tạo. Điều này đi ngược lại tinh thần giáo dục của nhà trường, vốn hướng tới phát triển kỹ năng và tư duy tự lập của học sinh.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *