NHỮNG HÀNG QUÁN CUỐI CÙNG BÁN CẦY TƠ Ở TP.HCM – CÁI KẾT ĐAU ĐỚN CỦA MÓN ĂN GẮN VỚI KÝ ỨC VÀ MƯU SINH
Không còn dễ dàng để tìm mua thịt chó ở TP.HCM như trước kia. Các phố thịt chó nổi tiếng từng sầm uất, từng tấp nập sạp hàng như ngã ba Ông Tạ, sân bay Tân Sơn Nhất hay cầu Thị Nghè đã dần trở nên vắng bóng trong những năm gần đây. Thay vào đó, những hoạt động này chỉ còn là ký ức của nhiều người dân thành phố.
Ở khu vực phường Trưng Mỹ Tây, trung tâm của một thời buôn bán thịt chó sầm uất, mùa cao điểm có hàng chục sạp hàng mọc san sát, các lò giết mổ hoạt động nhộn nhịp. Thời điểm tháng 9.2018, phóng viên Báo Thanh Niên từng ghi nhận trên đường TMT 13 (nay là đường Phan Văn Hùm) còn khoảng 5 đến 6 sạp bán thịt chó. Chủ yếu là chó cỏ, chó ta, với giá từ 110.000 đến 150.000 đồng mỗi kg. Các con chó được giết, thui sạch rồi bày bán công khai, người mua đến vào sáng sớm khá đông.
Tuy nhiên, sau gần một thập kỷ, cảnh tượng này đã biến mất rõ rệt. Khi trở lại khu vực này, các sạp bán cầy tơ đã không còn. Con đường vắng hơn, thay vào đó là những sạp hàng đa dạng các loại thịt khác như bò, heo, gà, cá, còn các mặt hàng bán thịt chó thì vắng bóng hoặc chỉ xuất hiện trong các quầy hàng có bán sả, riềng, lá mơ, là cách nhiều người dân tiết lộ rằng vẫn có thể mua thịt chó nhưng rất hạn chế và không công khai.
Chị Ngân Nguyễn (27 tuổi), sống gần khu vực, chia sẻ cảm xúc về sự giảm dần của các điểm bán thịt chó: “Mình không ăn thịt chó, xem chó như bạn, nên mỗi lần thấy súc vật này trên sạp là sợ, quay đi ngay. Hy vọng là những quầy này ngày càng ít đi, vì mình nghĩ thịt chó có nhiều nguy cơ về sức khỏe, hơn nữa mình không biết chú chó nằm trên đó có liên quan đến ai không.”
Một người phụ nữ bán cá bên trong một quầy hàng ở phường An Hội Tây (Q. Tân Bình) kể thêm về việc vẫn còn bán thịt chó nhưng không công khai: “Giá khoảng 150.000 đồng mỗi kg, chúng tôi bán trong quầy phía trong, không treo biển rõ ràng. Thỉnh thoảng có khách hỏi, tôi mới đưa thịt ra.”
Trong khi đó, có người vẫn duy trì bán thịt chó công khai ở những nơi còn lại. Đơn cử, tại khu vực chợ Thạch Đà (Q. Tân Bình), một sạp thịt chó vẫn mở cửa sáng sớm. Người bán giới thiệu: “Thịt chó giá 150.000 đồng mỗi kg, đã được làm sạch và thui sẵn.” Chủ sạp này cũng bán thêm thịt bò, thịt heo. Chủ sạp cho biết nguồn hàng chủ yếu là từ các địa phương, còn về nơi giết mổ cầy tơ, họ không rõ nguồn gốc chính xác.
Ngược lại, những con phố vốn nổi tiếng về thịt chó ngày xưa giờ đã chỉ còn trong ký ức. Một người dân sống gần khu vực cho biết: “Chả biết từ bao giờ, các sạp thịt chó giảm dần, giờ chỉ còn vài chỗ bán lẻ, chủ yếu là để phục vụ khách quen.” Nhiều người khó chịu khi thấy cảnh bán chó trước mặt, nhưng theo quy luật cung cầu, nhu cầu vẫn còn khiến một số thợ mổ, hộ kinh doanh bám trụ.
Một thực tế rõ ràng là hoạt động này phần lớn là tự phát, không được cấp phép, kiểm soát. Trong loạt bài “Rùng mình lò giết mổ lậu chó, mèo” của Báo Thanh Niên, tháng 3.2026, ông Trần Phú Cường, Chi cục trưởng Chi cục Chăn nuôi và Thú y TP.HCM, xác nhận rằng hoạt động giết mổ chó, mèo không nằm trong quy hoạch của ngành thú y, hoàn toàn là tự phát.
Bà Phạm Khánh Phong Lan, Giám đốc Sở An toàn thực phẩm TP.HCM, nhấn mạnh: “Chó, mèo không nằm trong danh mục kiểm soát của thú y, nên thịt của chúng không qua kiểm dịch, không cấp giấy chứng nhận an toàn thực phẩm. Điều này tiềm ẩn nhiều nguy cơ dịch bệnh, đặc biệt là bệnh dại.” Tình trạng mất kiểm soát này khiến công tác phòng chống dịch bệnh, xử lý nguồn cung trở nên khó khăn và gây ra nhiều lo ngại về an toàn sức khỏe cộng đồng.
Trong bối cảnh đó, các hoạt động kinh doanh thịt chó dần co lại nhưng vẫn còn tồn tại do nhu cầu của một bộ phận người tiêu dùng. Chính sách, pháp luật và ý thức cộng đồng vẫn còn nhiều hạn chế, mở ra những hiểm họa về dịch bệnh và đạo đức trong hoạt động từ những lò giết mổ lậu. Câu chuyện của những hàng quán cuối cùng này không chỉ là việc riêng của ngành hàng ăn uống mà còn liên quan mật thiết đến sức khỏe cộng đồng và vấn đề nhân đạo.