BẠN ĐÃ BIẾT CÁCH THU PHÍ BẢN QUYỀN ÂM NHẠC Ở NHỮNG QUỐC GIA KHÁC CHƯA?

Các nước thu tiền bản quyền âm nhạc từ nhà hàng, quán cà phê ra sao?

Trong thời đại ngày càng phát triển, việc bật nhạc tại các quán cà phê, nhà hàng không chỉ nhằm tạo không gian thoải mái mà còn liên quan đến quyền lợi của các nghệ sĩ, tổ chức quản lý bản quyền. Các quốc gia trên thế giới có những quy định khác nhau về việc thu phí bản quyền âm nhạc tại các địa điểm này.

SINGAPORE
Tại Singapore, tổ chức COMPASS – Hiệp hội nhạc sĩ và tác giả Singapore – là đơn vị quản lý thu phí dựa trên số lượng chỗ ngồi thực tế. Với các quán cà phê chỉ sử dụng nhạc nền, mức phí cho 40 chỗ đầu tiên là 8,23 SGD mỗi chỗ mỗi năm; 40 chỗ tiếp theo còn 4,7 SGD, và số lượng lớn hơn thì còn thấp hơn. Đối với nhạc sống hay các chương trình giải trí trực tiếp, mức phí cao hơn, còn phụ phí cho thiết bị như màn hình cũng được tính riêng. Thông thường, tổng tiền bản quyền tối thiểu mỗi năm dành cho các nhà hàng, quán cà phê tại Singapore khoảng 275 SGD.

THÁI LAN
Ở Thái Lan, MPC Music là tổ chức quản lý bản quyền phổ biến, tính phí dựa trên số lượng màn hình và hiệu suất khai thác. Ví dụ, các quán bar, pub, lounge có thể phải trả khoảng 18.000 bath (hơn 14 triệu đồng) cho mỗi màn hình trong quán hạng F (ít hơn 20 chỗ). Đối với quán lớn hơn, phí có thể lên tới 85.000 bath (hơn 66 triệu đồng). Chính sách này cũng có thể cộng thêm các khoản phụ phí khác theo thiết bị hay mức độ sử dụng nhạc trong quán.

ANH
Tại Vương quốc Anh, các quán cà phê, nhà hàng phải xin cấp phép thông qua TheMusicLicence, đại diện bởi các tổ chức PPL và PRS for Music. Phí này phụ thuộc vào quy mô và cách thức sử dụng nhạc của doanh nghiệp. Ví dụ, một quán có tối đa 30 chỗ ngồi và diện tích dưới 400 m2 sẽ trả khoảng 536,96 bảng Anh mỗi năm (gần 19 triệu đồng). Giấy phép này cho phép phát nhạc qua các thiết bị kỹ thuật số, truyền hình, còn tổ chức PPL đại diện quyền của hơn 172.000 nghệ sĩ biểu diễn và nhà ghi âm.

MỸ
Trong Thế giới, Mỹ có nhiều tổ chức quản lý quyền biểu diễn như ASCAP, BMI, SESAC, khiến các chủ nhà hàng, quán cà phê phải trả nhiều khoản phí khác nhau để có thể sử dụng đa dạng nguồn nhạc. Ví dụ, ASCAP tính phí dựa trên quy mô kinh doanh và cách phát nhạc, với mức thấp nhất còn khoảng 1 USD mỗi ngày, tương đương gần 365 USD mỗi năm (hơn 9,5 triệu đồng). Việc thanh toán này chia theo từng tổ chức, tạo nên một thị trường phí khá phức tạp cho các doanh nghiệp.

TƯƠNG LAI VÀ KIẾN NGHỊ
Việc thu phí bản quyền âm nhạc tại các quán cà phê, nhà hàng không chỉ nhằm bảo vệ quyền lợi cho người sáng tạo mà còn đặt ra câu hỏi về tính công bằng và khả năng chi trả của các doanh nghiệp nhỏ. Việc quy định rõ ràng, đơn giản hóa các thủ tục hành chính cùng mức phí phù hợp có thể giúp thúc đẩy hoạt động kinh doanh trong khi đảm bảo quyền lợi cho các nghệ sĩ và nhà sáng tác.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *