“BỨC ẢNH ĐỎ TRÊN LƯNG CON TRẺ GÂY XON XANH MẠNG XH: HỌC HỒI ƯƠNG VỚI ĐÒN ROI VÀ NHỮNG BÀI HỌC ĐÁNG CHẤM”
Trong những ngày qua, mạng xã hội Trung Quốc xôn xao vì một bức ảnh chụp từ phía sau của một cậu bé đang ngồi học. Chiếc bàn gỗ nhỏ gắn liền với quyển sách gọn gàng, tư thế ngồi thẳng lưng, đầu cúi xuống trong sự tập trung cao độ. Tuy nhiên, điều khiến dân mạng chú ý không phải cảnh tượng học tập chăm chỉ, mà là dấu bàn tay đỏ rõ nét in trên lưng trần của em—dấu vết còn mới sau đòn roi trước đó không lâu.
Nhiều người xem hình ảnh này đều cảm thấy quen thuộc. Một cư dân mạng chia sẻ: “Hồi nhỏ, mỗi lần mẹ ‘vỗ’ một cái là biết ngay phải làm bài tập rồi.” Người khác hồi tưởng: “Tôi cũng từng bị như vậy, giờ nghĩ lại vừa buồn cười vừa thương cảm.”
Bức ảnh về cậu bé ngồi học gương mẫu nhanh chóng lan truyền, tạo ra không ít phản ứng trái chiều. Nhiều người tranh thủ kể lại những kỷ niệm thời thơ ấu: có người bị bắt ngồi học ngay sau khi bị mắng hoặc đòn roi, có người chỉ cần nghe tiếng dép của cha mẹ là đã lập tức ngồi ngay ngắn. Các bình luận đều cho rằng, hình ảnh này phản ánh một phần không nhỏ của phương pháp giáo dục nghiêm khắc thường thấy ở nhiều gia đình châu Á.
TUY ĐÒN ROI CÓ THỂ ĐƯỢC XEM LÀ ĐỘNG LỰC NGẮN HẠN
Dù mang lại sự hài hước và gợi nhớ, bức ảnh cũng đặt ra câu hỏi về phương pháp giáo dục truyền thống. Thực tế, không ít trẻ chỉ ngồi vào bàn học vì sợ bị quát mắng hay đòn roi. Cách này có thể mang lại kết quả tức thời, nhưng khó phát huy hiệu quả lâu dài. Trẻ sẽ làm bài vì sợ, chứ không phải vì hiểu rõ ý nghĩa hay yêu thích việc học.
Theo các chuyên gia tâm lý giáo dục, để xây dựng thói quen học tập tự giác và tích cực, cha mẹ cần giúp con cảm nhận được niềm vui và ý nghĩa trong học hành. Việc này bắt đầu từ những bước nhỏ như cùng con đặt mục tiêu phù hợp, tạo dựng không gian học tập thoải mái, khuyến khích khi bé tiến bộ hoặc để con tự chọn phương pháp học phù hợp với sở thích.
Một đứa trẻ yêu thích kiến thức mới thật sự chủ động ngồi vào bàn học sẽ học tập hiệu quả hơn nhiều so với trẻ chỉ cặm cụi vì sợ bị phạt. Thay vì để lại dấu tay đỏ như một hình phạt, cha mẹ hoàn toàn có thể để lại những “dấu ấn” tích cực trong ký ức con, như những lần cùng nhau vượt qua bài toán khó, đọc một câu chuyện hay hoặc đơn giản chỉ là lắng nghe khi con muốn chia sẻ.
Bức ảnh của cậu bé với dấu bàn tay in đỏ có thể khiến nhiều người cười vui, nhưng cũng nhấn mạnh rằng động lực học tập bền lâu nhất đến từ sự động viên, chứ không phải đòn roi. Chính sự thấu hiểu, khích lệ mới là chìa khóa giữ lửa niềm đam mê học hỏi của trẻ.