Nam ca sĩ, blogger du lịch Đoan Trường chinh phục vẻ đẹp kỳ bí của Nga
Nam ca sĩ Đoan Trường vừa có chuyến hành trình khám phá Nga vào giữa tháng 6, dành thời gian tham quan thành phố cảng Vladivostok thuộc vùng Viễn Đông. Hành trình của anh bắt đầu từ Việt Nam với hơn 16 tiếng bay qua ba chặng, nối chuyến qua bốn sân bay quốc tế để đến nơi.
Ấn tượng mạnh nhất mà nam ca sĩ để lại trong chuyến đi là bãi biển thủy tinh nổi tiếng tại vịnh Ussuri, cách trung tâm Vladivostok khoảng nửa giờ di chuyển. Đoan Trường mô tả bãi biển này như một khung cảnh kỳ lạ, với hàng triệu mảnh thủy tinh nhiều màu sắc, nhẵn bóng, lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời. Nơi đây nằm giữa khung cảnh đá gồ ghề và cát đen của núi lửa, tạo nên một vẻ đẹp vừa hoang sơ, vừa mê hoặc được nhiều tạp chí du lịch bình chọn là một trong những bãi biển thủy tinh đẹp nhất thế giới.
Trong lúc tham quan, Đoan Trường đã quyết định nhặt một túi nhỏ đá thủy tinh làm kỷ niệm, nhưng ngay lập tức bị hướng dẫn viên và tài xế người Nga nhắc nhở. Họ giải thích rằng việc lấy đá khỏi bãi biển có thể gây ảnh hưởng đến cảnh quan, thậm chí làm mất đi vẻ đẹp tự nhiên của nơi này trong tương lai nếu ai cũng mang đi.
Nam ca sĩ kể lại, mặc dù không có biển báo cấm nhặt đá, nhưng ý thức giữ gìn cảnh quan là điều mà người dân địa phương xem trọng. Những phản ứng này khiến anh nhận thức rõ hơn về tầm quan trọng của việc bảo vệ thắng cảnh tự nhiên. Đoan Trường chia sẻ, điều quan trọng với anh không phải là vài viên đá mang về, mà là khoảnh khắc đứng giữa bãi biển lúc hoàng hôn, nhìn ngắm hàng triệu mảnh thủy tinh lấp lánh như những viên ngọc quý trong ánh chiều tà.
Sau trải nghiệm tại bãi biển, Đoan Trường đã kể lại toàn bộ chuyến đi của mình với phóng viên, cho biết đoàn gồm 24 du khách Việt Nam, đều đã có visa Nga, nhưng vẫn phải trải qua kiểm tra hộ chiếu khi nhập cảnh. Quá trình di chuyển của họ bắt đầu từ TP.HCM đến Quảng Châu (Trung Quốc), rồi nối chuyến đến Cáp Nhĩ Tân trước khi tới Nga.
Bãi biển thủy tinh nằm ở ngoại ô Vladivostok, từng là nơi tập kết các chai rượu, đồ sành sứ từ các nhà máy địa phương. Qua nhiều thập kỷ, sóng biển đã mài nhẵn các mảnh vỡ, biến chúng thành những viên cuội thủy tinh nhiều màu sắc. Khu vực này từng bị cấm do ô nhiễm và nguy hiểm, nhưng hiện nay đã được bảo vệ và trở thành điểm du lịch thu hút đông đảo du khách, mặc dù các chuyên gia cảnh báo lớp thủy tinh có thể biến mất trong vài chục năm tới.
Vào mùa hè, bãi biển trở nên lộng lẫy dưới ánh nắng, các viên thủy tinh phát sáng như pha lê. Mùa đông, tuyết trắng phủ xuống làm nổi bật những màu sắc sinh động của các viên đá, tạo ra một cảnh tượng độc đáo, khác biệt hoàn toàn so với mùa hè. Đằng sau vẻ đẹp mê hoặc này là câu chuyện về thiên nhiên, về sự thay đổi liên tục của cảnh quan do tác động của tự nhiên và con người.