TẾT XA XỨ TRONG NHỮNG NGƯỜI CÔNG NHÂN “SIÊU PHƯỜNG”: GIỮ GÌN NGHỊLỰC VƯƠN LÊN
Giữa cái nắng vàng rực rỡ của mùa xuân, những chậu cúc mâm xôi bắt đầu khoe sắc trên các con phố của TP.HCM. Không khí rộn ràng của nhạc xuân tràn ngập các cửa hàng, nhưng phía “siêu phường” Bình Dương – nơi tập trung nhiều khu công nghiệp nhất cả nước – lại đọng lại hình ảnh của những người công nhân mang nặng nỗi niềm xa quê, từng ngày chờ đợi mùa xuân để vượt qua những thử thách mưu sinh.
CON NGƯỜI PHỤC VỤ XUÂN TRONG ĐẦY LO toan
Chúng tôi đến thăm dãy trọ trên đường DX 03, cách khu công nghiệp Đại Đăng khoảng 2 km vào một buổi chiều muộn. Trong căn phòng trọ nhỏ chỉ 12 m2, chị Nguyễn Thị Kim Chi (46 tuổi, quê Vĩnh Long) vừa tháo bỏ đôi giày bảo hộ, đỡ chân sưng tấy vì chấn thương do công việc. Ánh mắt chị đượm buồn, cười gượng gạo khi tiếp chuyện.
Chị chia sẻ, làm khâu cắt vải đóng giày không quá nặng nhọc, nhưng yêu cầu đứng liên tục hơn 8 tiếng mỗi ngày trong các đơn hàng cận Tết khiến chân chị sưng tấy dữ dội. Sau 7 năm gắn bó với xưởng, mức lương khởi điểm của chị là 4,2 triệu đồng/tháng, giờ đã tăng lên 5,4 triệu, tính ra mỗi tháng chị có thể kiếm được khoảng 9 triệu nếu tăng ca đều đặn. Cạnh đó, chồng chị – anh Võ Duy Phương (57 tuổi) – làm nghề phụ hồ, thu nhập bấp bênh, mỗi ngày có thể chỉ được vài trăm nghìn.
Dù không còn áp lực gửi tiền về quê, nhưng nỗi lo về nuôi con và trả nợ vẫn đeo bám. Con trai của chị mới 14 tuổi, cần nhiều chi phí sinh hoạt, ăn uống lớn, khiến vợ chồng chị phải tiết kiệm tối đa. Chị Chi nhớ lại, đã 5 năm rồi gia đình không thể về quê đón Tết do thiếu tiền vé xe, quà cáp lại còn phải lo các khoản chi tiêu khi về quê. Những ngày Tết, chỉ có thể gọi điện về rồi trông ngóng một cách âm thầm.
Chị thoảng thốt: “Về quê rồi biết lấy gì mà sống, lấy gì để ra tiền?” Trong lòng chị, những ký ức về Tết quê nhà vẫn day dứt, nhưng thực tế buộc chị phải tiếp tục ở lại để giữ lấy công việc và gồng gánh cho những ngày tháng khó khăn phía trước. Chị nói, “Tết này phải về quê, nhưng biết làm gì khi còn nợ nần chưa trả xong”.
CON ĐƯỜNG BƯỚC CHẠY XA QUÊ HƯƠNG
Cách đó không xa, anh Lê Văn Phi (38 tuổi, quê An Giang) mới từ quê xuống Bình Dương làm công nhân chuyên về sản xuất quạt gió tại khu công nghiệp Đại Đăng. Nửa năm nay, cuộc sống của anh vẫn còn nhiều bấp bênh khi thu nhập chưa ổn định, ít đơn hàng, không có tăng ca. Nhưng với anh, ngày Tết vẫn là dịp để về đoàn tụ cùng gia đình.
Anh Phi chia sẻ, chưa có hỗ trợ vé tàu xe từ phía công ty, nên anh quyết định chạy xe máy về quê – quãng đường khoảng 300 km, mất chừng 8 tiếng đồng hồ. “Tiết kiệm một ít tiền mua bánh, trái cây cúng Tết là tôi cảm thấy ấm lòng rồi”, anh nói. Tháng lương 6,2 triệu, anh gửi về quê 2 triệu đồng, phải tính toán từng bữa ăn, từ mì gói đến cơm bụi, để giữ số tiền đó.
Anh Phi tâm sự: “Chỉ cần nghĩ về quê là trong tôi đã tràn đầy niềm vui. Tết này, tôi không nhiều đồ đạc, chỉ đơn giản là chút bánh kẹo, chậu mai nhỏ và ít trái cây. Điều quan trọng nhất là vẫn có thể thể hiện lòng thành kính, sum vầy cùng gia đình dù xa cách.”
Với các công nhân xa xứ như anh Phi, Tết là những đêm trăn trở, vừa lo toan cuộc sống, vừa chờ đợi khoảnh khắc được trở về quê nhà trong niềm hoài niệm không thôi. Những người vẫn còn dép lội trong bụi đường, vẫn chạy show cuộc sống để tiếp tục chiến đấu, giữ vững niềm tin về một tương lai tươi sáng hơn.
NHỮNG NGƯỜI CHIẾN THẦM GƯNG GÁNH CHO MÙA XUÂN
Trong không khí mùa xuân này, dù những khó khăn, nỗi lo và những vất vả vẫn còn đọng lại trong từng khuôn mặt công nhân xa quê, nhưng niềm hi vọng về một mùa xuân mới, về một cuộc đời tươi sáng vẫn luôn cháy trong trái tim họ. Những người công nhân của “siêu phường” Bình Dương, dù không đủ đầy, vẫn giữ vững ý chí để vượt qua, để đón chờ những ngày hội tụ bình yên bên gia đình sau những tháng ngày vất vả nơi đất khách.