NIỀM HY VỌNG HƠN 60 NĂM CỦA MẸ LIỆT SĨ ĐƯỢC GỬI GẮM VÀO GIÁM ĐỊNH ADN!

NGƯỜI MẸ CHỜ CON HƠN NỬA THẾ KỶ: HÀNG THÁNG ĐẾN NHÀ, CHỜ ĐÓN NHỮNG DẤU VẾT CỦA CON TRONG GIẤC MƠ

Từ những ngày còn trẻ, Ngô Thị Lang đã gắn bó với cuộc chiến tranh, với những hy sinh thầm lặng và mất mát không thể đong đếm. Trong suốt hơn nửa thế kỷ chờ đợi, bà vẫn giữ vẹn nguyên niềm tin vào ngày đoàn tụ, dù đất nước đã hòa bình từ lâu.

Chồng bà, liệt sĩ Huỳnh Kinh Nhi, hy sinh trong kháng chiến chống Pháp năm 1950. Rồi đến người con trai thứ, Huỳnh Quang Thợ, cũng đã lên đường năm 1965 để chiến đấu cho Tổ quốc. Anh mới đôi mươi, âm thầm viết đơn tình nguyện nhập ngũ, không kịp nói lời từ biệt với mẹ. Khi biết tin, mẹ chỉ còn nức nở nghẹn ngào: “Để con đi thì mất con, mà giữ con lại thì mất nước…!”

Dù đất nước hòa bình, hơn 60 năm trôi qua, nỗi day dứt không nguôi trong lòng mẹ vẫn nguyên vẹn. Có hôm, mẹ ngồi lặng lẽ, ký ức về đứa con trai nhỏ bé, còn trở về vẫn còn đó. Hàng tháng, bà vẫn ra nghĩa trang, thắp nén nhang, với mong ước một ngày tìm thấy phần mộ của con.

Chỉ còn duy nhất tấm bằng Tổ quốc ghi công, là minh chứng duy nhất về người con trai đã hy sinh. Tấm bằng ấy, mẹ đặt trên bàn thờ đơn sơ, không có hình ảnh hay kỷ vật, chỉ còn sự tiếc thương mơ hồ cùng niềm tin sẽ có ngày xác định được nơi an nghỉ của Thợ.

Người con trai thứ, ông Huỳnh Quang Thuyền, chia sẻ: “Hơn 60 năm rồi, gia đình vẫn đi tìm. Mẹ tôi luôn đau đáu chuyện anh Thợ. Chỉ muốn xác định được chỗ anh nằm để đưa anh về.” Các giả thuyết về nơi chôn cất của liệt sĩ vẫn còn đó, từ nghĩa trang xã Tam Nghĩa đến các khu nghĩa trang quanh thành phố Đà Nẵng, nhưng danh tính vẫn chưa rõ ràng.

Trong những năm tháng đó, mẹ vẫn kiên cường, vừa nuôi 3 con nhỏ, vừa hoạt động cách mạng, làm nơi nuôi giấu cán bộ, vận chuyển lương thực, thuốc men qua lại giữa Thăng Bình và Hội An. Bà bị bắt, tra khảo nhiều lần, nhưng chưa từng khai báo, thể hiện ý chí kiên trung không khuất phục trước gian khổ.

Năm 2024, mẹ Lang sẽ tham dự hội nghị tri ân người có công với cách mạng tại thủ đô Hà Nội. Bà đã đồng ý lấy mẫu máu để giám định ADN, hy vọng có thể khớp nối thông tin, để theo đó, xác định chính xác vị trí của người con trai đã khuất.

Dù đã 105 tuổi, trí nhớ của mẹ vẫn minh mẫn, rõ ràng như ngày hôm qua khi kể về chiến tranh hay người thân mất tích. Trong bà còn đó niềm hy vọng, mong chờ một ngày đoàn tụ dù muộn màng, để nỗi đau kéo dài hơn nửa thế kỷ có thể khép lại bằng một cuộc sum họp.

Trong trái tim của người mẹ Việt Nam anh hùng ấy, niềm tin luôn cháy bỏng về một tương lai, ngày cô con trai trẻ trung, dũng cảm của bà sẽ trở về quê hương, để nỗi khắc khoải của bà được giải tỏa. Vì trong mỗi bước chân của bà, là cả một hành trình chờ đợi hơn nửa thế kỷ, không ngừng nghỉ.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *