HÀNH TRANG CHỜ ĐỢI DÀI DÀNG, MỘT NGƯỜI CHỚP NẮNG TRÊN TRANG BÁO!

GỬI BÀI CHO THANH NIÊN, CHỜ ĐỢI…

Trong lòng cứ âm thầm nhen nhóm một cảm xúc mãnh liệt, chờ đợi ngày cái tôi được tỏa sáng. Khi đã đủ đỉnh điểm thúc giục, cảm xúc ấy sẽ chuyển hóa thành hành động. Đó là buổi chiều đông lạnh giá, khi Thanh Niên tổ chức cuộc thi viết về bóng đá – một cơ hội vàng để tên tuổi của người viết bước chân vào giới truyền thông. Tham gia là cách duy nhất để xuất hiện trên trang báo thân yêu, nghĩ vậy và đã làm như thế.

Nhìn lại hành trình của chính mình, dù đã có hơn hai mươi năm cầm bút, nhưng chưa từng đặt chân đến tòa soạn Thanh Niên như một giấc mơ chưa thành hiện thực. Đó như một vết cắt trong lòng, khiến cảm xúc nghèn nghẹn mãi không nguôi. Tự hỏi: bao giờ phải chăng mình sẽ có ngày được viết bài trực tiếp tại nơi này, tờ báo danh tiếng bậc nhất Việt Nam?

Gửi bài vào hệ thống cuộc thi, chờ đợi trong hy vọng, âm thầm bật lên những bản nhạc disco sôi động của thập niên tám mươi, hay tiếng guitar điện của rock’n’roll để tạm lắng dòng cảm xúc mãnh liệt. Dù vậy, sau mỗi lần gửi bài, vẫn còn những cảm xúc bối rối, những nghĩ suy mông lung về bản thân. Có phải đủ không?

Rồi một ngày, điều kỳ diệu đã xảy ra: tên của mình xuất hiện trên trang báo Thanh Niên. Cảm xúc không trào dâng kiểu núi lửa phun trào, mà nhẹ nhàng như một ly bia mừng chiến thắng thật xứng đáng. Thanh Niên, miền đất yêu thương và hoài niệm, tựa như một vùng trời rộng lớn mà người viết mơ về một ngày nào đó sẽ được góp mặt, không chỉ là độc giả mà còn là tác giả.

Trong ký ức, cuộc gọi thông báo: “Chúc mừng bạn đoạt giải, mời bạn đến dự lễ trao giải của Thanh Niên.” Đơn giản nhưng lại tràn đầy ý nghĩa, như một dấu son trong hành trình sáng tạo của chính mình. Những hình ảnh cũ kỹ, những khoảnh khắc nhỏ bé nhưng chứa đựng cả một bần bật của niềm vui. Dù từng bị phản hồi chê bai hay nhận về những bình luận trái chiều, tất cả đều không thể xóa nhòa được cảm giác tự hào đã từng có.

Lần đầu tiên đến tòa soạn, trong tay cầm phong bì nhuận bút, lòng bồi hồi khắc khoải. Đó không chỉ là một khoản tiền hay một ký nhận, mà còn là minh chứng cho hành trình theo đuổi niềm đam mê. Và rồi, khi ký vào biên nhận, câu hỏi lại văng vẳng trong trí: “Bao giờ tôi sẽ lại được một lần nữa đặt chân đến nơi này?”

Thanh Niên không chỉ là một tờ báo, mà còn là biểu tượng của ước mơ, của sự kiên trì và nỗ lực. Và trong trái tim của những người viết trẻ, niềm hy vọng về ngày mai vẫn cháy bỏng: một ngày nào đó, họ sẽ được gọi tên trong danh sách cộng tác của tờ báo danh giá này.

Một ngày nào đó.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *