HÀNH TRÌNH 40 NĂM BÁO THANH NIÊN – CÙNG CHUYỆN KỂ ĐỂ KHÁM PHÁ NHỮNG GIAIĐIỆU ĐẦY BẤT NGỜ!

HÀNH TRÌNH GẮN BÓ VỚI ĐỘI NGŨ BÁO THANH NIÊN: NHỮNG KỶ NIỆM ĐỂ ĐỜI KHÔNG PHẢI LÀ XA XỐI

Nhớ lại những ngày đầu tiên khi được Trung ương Đoàn trực tiếp tuyển chọn, tôi vẫn rùng mình trước sự quyết đoán và tình cảm chân thành của những người đã dành cho mình ánh mắt tin tưởng. Trong số những người đó, anh Nguyễn Quốc Phong – nguyên Phó tổng biên tập – là người chịu nhiều áp lực nhất để tôi có thể gia nhập đội ngũ những người làm Báo Thanh Niên. Chính sự tận tình, sẻ chia của lãnh đạo, cán bộ, phóng viên và người lao động tại Báo đã giúp tôi giữ vững niềm tin và cống hiến suốt hơn ba thập kỷ.

Công việc phát hành báo đến tay độc giả đã trở thành một trong những điểm nhấn tạo nên thương hiệu của Văn phòng đại diện Báo Thanh Niên tại Bắc Trung Bộ, đặt tại Thanh Hóa. Đó là hành trình hôm nay, ngày mai, và cả trong ký ức của nhiều thế hệ yêu mến tờ báo này.

Case study về phát hành báo tại Thanh Hóa bắt đầu từ năm 1995, khi tôi còn công tác tại Tỉnh đoàn. Phó tổng biên tập Nguyễn Quốc Phong mong muốn mở rộng phạm vi, đưa Báo Thanh Niên đến gần với độc giả hơn, đặc biệt là các gia đình. Được sự ủng hộ của Bí thư Tỉnh đoàn Ngô Hoài Chung, ngày 25.11.1995, văn phòng đại diện chính thức ra đời. Nhiệm vụ đầu tiên của tôi là khảo sát số lượng phát hành tại địa phương. Kết quả khiến tôi bất ngờ: cả tỉnh chỉ có 12 tờ báo mỗi kỳ, chủ yếu phục vụ các cơ quan trung ương, còn riêng Thư viện Thanh Hóa đặt mua hai tờ.

Việc phát hành báo đến tận nhà đã trở thành một “thương hiệu” đặc biệt. Trong đó, trường hợp của cụ Hoàng Thọ Vực là biểu tượng rõ nét nhất. Từ khi có văn phòng đại diện đến năm 2022, cụ luôn đặt mua Báo Thanh Niên. Khi biết tin này, tôi cảm thấy mình phần nào góp phần gìn giữ tình cảm kính trọng của người cao tuổi dành cho tờ báo này.

Chịu trách nhiệm đưa báo đến từng nhà, tôi đã nắm rõ sự cần thiết của việc mở rộng số lượng phát hành. Theo chỉ đạo từ anh Nguyễn Quốc Phong, mục tiêu dài hạn là duy trì khoảng 200 tờ mỗi kỳ – một con số khá lớn thời bấy giờ. Tôi đề xuất gửi mỗi số 50 tờ vào Thanh Hóa để giới thiệu và khuyến khích các cơ quan đặt mua. Quá trình này đòi hỏi sự kiên trì, tinh thần năng động, và không ngừng tìm cách tiếp thị mới.

Trong công đoạn “bán báo”, nhiều lần tôi phải đón nhận tiếng cười, những trêu chọc nhẹ nhàng từ đồng nghiệp. Họ gọi đó là “tổ bán báo xa mẹ!” Vì thế, tôi thường dí dỏm tự nhận là “tổ bán báo xa vợ”. Khi gặp lãnh đạo các cơ quan, tôi cố gắng thuyết phục họ đặt báo qua các đề nghị chân thành: như câu chuyện của giám đốc công ty xăng dầu Thanh Hóa. Ban đầu, ông chỉ đặt 7 tờ Tiền Phong (báo của Trung ương Đoàn), nhưng sau đó vì tình cảm thân quen, tôi đề nghị thêm Báo Thanh Niên. Ông đồng ý luôn, và từ đó, các cơ quan dần quen thuộc hơn với sự hiện diện của Báo.

Nỗ lực của tôi không chỉ dừng lại ở một vài địa phương. Tôi đã tiến vào nhiều cơ quan liên doanh, các chi nhánh ngân hàng, nhà máy lớn như Agribank Thanh Hóa, đề nghị họ đặt hàng với số lượng nhiều hơn. Một lần, tôi chạy xe hơn 60 km đến Lam Sơn để đề nghị Giám đốc Lê Văn Tam đặt Báo Thanh Niên cho các đơn vị trong công ty mía đường. Ông biết tôi từ lâu, đồng thời cũng có cảm tình với tôi, nên đã nâng số lượng mua báo lên đến 40 tờ mỗi kỳ.

Kết quả vượt ngoài mong đợi: chỉ trong thời gian ngắn, số lượng phát hành đã vượt mục tiêu đề ra, đạt khoảng trên 200 tờ mỗi kỳ, không kể những nỗ lực không ngừng để duy trì và nâng cao chất lượng nội dung báo chí.

Song song đó, tôi cũng phát huy ý tưởng sáng tạo bằng cách đưa báo đến tận tay các gia đình. Các gia đình thân quen, bạn bè, người thân chính là điểm tựa để tôi phát huy phương thức này. Các tuyến phát hành tự tổ chức, từ 70 đến 100 tờ mỗi tuyến. Đến khi nghỉ hưu vào năm 2014, số lượng độc giả yêu mến Báo Thanh Niên qua cách phát hành trực tiếp và qua bưu điện đã vượt quá 1.000 tờ mỗi ngày. Không ít người đã xem những tờ báo này như món quà thân thương, như những người bạn đồng hành, trong cuộc đời.

Một trong những biểu tượng cảm động nhất là gia đình cụ Hoàng Thọ Vực. Trước lúc đi xa, cụ vẫn đặt mua Báo Thanh Niên đều đặn, mỗi ngày cất giữ một tờ bên cạnh chiếc gối. Cụ tâm sự: “Tôi thích Báo Thanh Niên vì đưa tin nhanh, gọn, đáng tin…” Những lời nói ấy là nguồn động viên lớn lao để những người làm báo chúng tôi tiếp tục cống hiến.

Tổng biên tập Nguyễn Công Khế khi đó đã rất vui mừng khi biết công việc phát hành báo đến tận tay độc giả của chúng tôi đã thành công như vậy. Ông còn trực tiếp đề xuất và truyền cảm hứng cho các văn phòng khác học tập, nhân rộng cách làm ý nghĩa này. Thời nay, khi công nghệ số của thế giới báo chí phát triển mạnh, việc phát hành bằng hình thức truyền thống vẫn là một niềm tự hào, một ký ức đẹp và sự kiên trì của những người làm Báo Thanh Niên.

Nói là vậy, nhưng câu chuyện của tôi không đơn thuần là về số lượng hay chiến lược, mà còn về tình cảm, trách nhiệm và nhiệt huyết với từng bài báo, từng độc giả. Mỗi ký ức trải dài trong trái tim của người làm báo như một tấm hình sống động, về những ngày tháng khó khăn, vất vả nhưng đầy ắp niềm vui khi báo đến tay người đọc. Dù đã nghỉ hưu tròn 11 năm và chuẩn bị kỷ niệm 40 năm ra đời của Báo Thanh Niên, tôi vẫn luôn trân trọng, ghi nhớ và tự hào về hành trình của chính mình cùng tờ báo này.

Trong trái tim tôi, Báo Thanh Niên không chỉ là một công cụ truyền thông, mà còn là biểu tượng của sự gắn bó, sẻ chia và tình nhân ái của bao thế hệ độc giả. Đó chính là tinh thần mà thế hệ chúng ta đã gầy dựng qua từng trang báo, mỗi tờ báo gửi trao yêu thương và niềm tự hào của người Việt Nam.

Bạn đọc có thể xem tất cả các bài viết tại:

TỪ ĐỔI MỚI TIẾN VÀO KỶ NGUYÊN MỚI – 40 NĂM BÁO THANH NIÊN

HÀNH TRÌNH TRONG TRÁI TIM BẠN ĐỌC – 40 NĂM KÝ ỨC VỚI NGƯỜI ĐỌC VANH KHẮC KHÔNG PHẦN PHÍ

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *