CẬU CHÀNG BỊ LŨ CUỐN TRÔI HƠN 2 KM, NHƯNG BẠN SẼ KHÓ NGHỠ TRƯỚC NHỮNG GÌ ANH ẤY ĐÃ CHỨNG KIẾN.

BẤT LỰC CHỨNG KIẾN CẢNH MẢNG NƯỚC VÀO NHÀ, VỢ VÀ CON BỊ CUỐN TRÔI THEO DÒNG LŨ Không chiến thắng nổi sức mạnh của thiên nhiên, cuộc sống của gia đình anh Nguyễn Thanh Hải đã thay đổi mãi mãi sau trận lũ quét kinh hoàng tại Lai Châu. Ngày 17.7, trận lũ bất ngờ xô đổ mọi thứ, cướp đi sinh mạng của sáu người và khiến hai người khác vẫn mất tích, để lại nỗi đau chưa từng nguôi ngoai trong lòng người dân nơi đây.

Anh Nguyễn Thanh Hải, 35 tuổi, may mắn thoát khỏi dòng nước xoáy nhưng lại gặp phải những thương tích nặng. Những vết đạn đập, vết gãy xương và vết cắt máu me trên cơ thể vẫn còn rõ nét sau hơn ba ngày kể từ khi thảm họa xảy ra. Từ giường bệnh, anh lặng lẽ kể lại giây phút kinh hoàng nhất cuộc đời mình.

“Ngày đó, cả gia đình tôi đang ngủ say thì vợ tôi phát hiện nước bắt đầu tràn vào nhà. Cô ấy lay gọi mọi người thức dậy rồi mọi người cố gắng chạy thoát,” anh kể. Khi ra khỏi nhà, anh hy vọng sẽ cột dây thừng vào gốc cây để giữ an toàn. Nhưng dòng lũ dâng cao nhanh chóng, đồ đạc trong nhà nổi lên, sợi dây anh tìm kiếm cũng trôi theo dòng nước.

Anh nhớ lại cảm giác tuyệt vọng khi mọi thứ sụp đổ: “Chúng tôi chỉ biết ôm chặt lấy nhau, đứng trụ trong góc tường cho đến khi bức tường bị đổ sập xuống, đè lên tất cả chúng tôi. Tôi nghe rõ vợ tôi hét lớn: ‘Anh ơi cứu Trường!’ rồi sau đó là tiếng nước cuốn trôi tất cả.”

Trong khoảnh khắc đó, anh thấy con trai út tên Trường đang chìm xuống rồi lại nổi lên, máu rộn rỉ trên đầu. “Tôi cố vươn tay ra gọi con, nhưng dòng nước quá mạnh, tôi chẳng kịp làm gì,” anh nghẹn ngào.

Sau cú đập mạnh của bức tường đất, anh bị dòng nước cuốn trôi trộn lẫn cát đá, mất ý thức dần dần. May mắn, anh trôi dạt vào một gò đất cao, nhưng rồi dòng chảy lớn tiếp theo lại cuốn trôi anh khỏi đó. Tại gò đất thứ hai, trong cơn đói khát, rét run, tay chân run rẩy vì đau đớn, anh chợt nhận ra mình còn giữ được chiếc điện thoại bị ướt, vẫn có thể liên lạc.

Anh nhanh chóng gửi vị trí cho một người bạn thân tên Tuấn. Chỉ sau 30 phút, sự cứu trợ đã đến. Nhờ sợi dây người dài quấn quanh cơ thể, anh được kéo vào bờ an toàn trong sự nghẹt thở và lo sợ tột cùng.

“Thời điểm chờ đợi, tôi chỉ mong mọi người đến thật nhanh,” anh kể. “Tôi đứng đó, trong mảng đất trống, nước mài mòn phần đầu, chỉ mong được giải thoát khỏi cái chết đang chực chờ.” Sau khi thoát khỏi lũ, anh được đưa đến bệnh viện cấp cứu, mang trong lòng hy vọng về một phép màu dành cho gia đình mình, nhưng tất cả đã không thành hiện thực.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *