Sau cơn lũ quét kinh hoàng, cuộc sống của người dân làng Mường Than bị xáo trộn hoàn toàn
Sau trận lũ dữ cuốn trôi tất cả mọi thứ, chị Lò Thị Thiết (30 tuổi) cùng người thân đang cố gắng nhặt nhạnh từng chút đồ đạc còn sót lại. Những chai nước, gói mì, thậm chí túi cám ướt sũng đều được giữ lại để dùng. Tay chị bị mái tôn cắt sâu, đầy bùn đất và rỉ máu, nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, chị chẳng còn tâm trí để quan tâm đến vết thương. Trước đây, chị từng sở hữu tiệm tạp hóa tại bản Đội 11, nguồn thu nhập chính của gia đình, nhưng tất cả đã bị dòng nước cuốn trôi hết.
NHỮNG KHOẢNH KHẮC SINH TỬ TRONG GIây PHÚT NGÀY LŨ VÀ TRÊN ĐƯỜNG TRỞ VỀ
Vào sáng ngày xảy ra lũ, chị Thiết đi sang nhà ông bà để đón con thì bất ngờ nước lớn tràn về. Chỉ cách nhà vài mét, chị bị mắc kẹt trong làn sóng dữ. Thấy nước cuồn cuộn đổ về, chị vội chạy vào nhà hàng xóm để tìm nơi trú ẩn cùng nhiều người khác. Trong giây phút sinh tử, chị nhớ lại: “Cửa nhà sau này bị đất đá vùi lấp hoàn toàn. Trong nhà có 4 đứa trẻ, 2 người già và một người hàng xóm. Chúng tôi nhìn nhau mà bất lực, không cách nào thoát ra được.” Nước dâng nhanh, ngập đến tận cổ, chị cố gắng gọi điện thoại cho chồng và anh trai, trao gửi lời nhắn cuối cùng: “Nếu không thấy em ra ngoài thì chắc em không sống nổi đâu.” Quãng thời gian đó, như một cơn ác mộng kéo dài.
May mắn trong gang tấc, anh Vui, chủ nhà nơi chị Thiết lánh nạn, kịp thời chạy về, dùng công cụ cắt mái tôn để mở lối cứu mọi người. Từng người lần lượt được đưa ra ngoài qua đường dây dẫn của anh Vui. Trong lúc cố gắng kéo mọi người thoát hiểm, chị Thiết trượt chân rơi xuống dòng nước xiết, bị dòng chảy cuốn đi một đoạn dài. Chị nhớ mình đã trôi qua tiệm làm tóc, quán mì cay rồi dạt vào phía gần đó. May mắn, chị bám chặt vào một mảnh mái tôn, dùng sức cuối cùng để giữ lấy nó nhằm không bị dòng nước nhấn chìm.
Trong cảnh hiểm nguy đó, anh Vy, một người dân tộc Dao ở bản Nậm Sáng, đã phát hiện ra chị và không ngần ngại lao tới cứu giúp, kéo chị lên và đưa vào vùng an toàn. Dù tay bị tôn cắt chảy máu nhiều, chị và những người sống sót còn lại đều cố gắng chạy tới khu vực trường mầm non gần đó để né tránh dòng lũ đang rút bớt.
Người thân và cộng đồng cùng nhau dọn dẹp đống đổ nát, gom góp những gì còn lại. Một trong những nạn nhân kể lại: “Sau đó tôi mới biết một trong hai bà cụ trú cùng căn nhà với tôi trước đó vẫn đang mất tích. Khổ thân bà quá.”
NHỮNG CHỨNG NHẬN ĐAU ĐỚN VÀ NỖI ĐAU MƠ HỒ VỀ TƯƠNG LAI
Chị Thiết sống tại đây hơn chục năm, chưa từng chứng kiến trận lũ quét nào tàn khốc đến vậy. Trận lũ đã huỷ hoại tất cả, từ nhà cửa, ruộng vườn đến sinh kế của bà con. Gương mặt chị tràn đầy u uất: “Chúng tôi chẳng còn gì nữa, mọi thứ theo dòng nước đi hết rồi. Giờ chỉ biết trông chờ vào sự giúp đỡ của cộng đồng, còn tương lai thì chưa dám nghĩ đến.”
Trong tuyệt vọng, bà Lò Thị Pừng (55 tuổi), người phụ giúp cháu gái nhặt nhạnh những thứ còn dùng được, thở dài: “Sáng hôm ấy lũ về dữ dội, nước chảy xiết chắc chắn ai cũng sợ. Tôi muốn gọi điện cho các cháu, nhưng điện thoại không có sóng. Đến tận 11 giờ trưa mới liên lạc được, thấy chúng nó còn sống là mừng rồi, còn người là còn của.”
Số liệu ban đầu cho thấy có 14 ngôi nhà hoàn toàn bị sập, 15 căn bị hư hỏng nhẹ, còn hàng trăm hộ dân đang chịu thiệt hại nặng nề. Hàng trăm cán bộ, chiến sĩ, dân quân đang ngày đêm nỗ lực tìm kiếm người mất tích và hỗ trợ người dân khắc phục hậu quả. Tuy nhiên, thời tiết vẫn còn diễn biến phức tạp, gây nguy cơ sạt lở và ảnh hưởng tới công tác cứu hộ.
Chị Thiết và bà con đều chung một nỗi niềm hy vọng mong manh về cuộc sống mới, mặc dù hiện tại tất cả còn quá đỗi bấp bênh. Trong khi đó, những nỗ lực của chính quyền và cộng đồng địa phương vẫn đang ngày đêm đồng hành cùng người dân, vượt qua thử thách để vực dậy sau cơn lũ khủng khiếp.